XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.

ho nên mới không điều tra rõ sự tình, thế cho nên mới xẩy ra nhiều chuyện như thế, giờ ân hận thì cũng đã muộn rồi.
Hai người cùng im lặng, cơ thể gầy nhỏ của Mạc Mạc như lọt túm trên sô pha, không biết cô đang nghĩ gì, Giản Chiến Nam ngồi bên cạnh cô, tuy đau lòng khi nghĩ đến những năm tháng qua Tiểu Hoành không có cha mẹ đẻ ở bên cạnh chăm sóc, nhưng nghĩ tới Tiểu Hoành còn nhở mà đã thông minh như thế thì khóe môi hắn lại nhướng lên: “Tiểu Hoành thực sự rất hiểu chuyện, cũng rất thông minh đúng không, hơn nữa còn rất thân thiết, rất giống em.”
Tiểu Hoành là con trai của cô, giống cô, nghe người khác nói như thế Mạc Mạc có cảm giác tự hào, cũng rất vui mừng, đúng thế, Tiểu Hoành tuy còn nhỏ nhưng rất thân thiết, còn thông minh như thế, cô nhớ tới cảm tình khi lần đầu tiên gặp Tiểu Hoành, đột nhiên cô nói: “Em nhớ ra rồi, buổi tối hôm đó, em thấy anh cùng Nhã Nhi ôm Tiểu Hoành xem mưa sao băng, em đau lòng liền chạy đi, anh đuổi theo sau, Giang Nhã cũng kéo Tiểu Hoành chạy tới, nhưng đột nhiên Tiểu Hoành chạy đi, em nghĩ, chắc là Tiểu Hoành không muốn bị Nhã Nhi lợi dụng để tổn thương em, cho nên nó cố ý chạy đi, để cho Nhã Nhi không cách nào làm tổn thương em được, Tiểu Hoành, là con đang bảo vệ em, là con bảo vệ em…” Mạc Mạc nói chưa xong thì khóc, nước mắt thi nhau rơi xuống.
Trong lòng Giản Chiến Nam lại thắt lại: “Xin lỗi em!”
Đối với lời giải thích của Giản Chiến Nam Mạc Mạc đã không còn để tâm, tổn thương đã qua đi, giờ đây Giản Chiến Nam đã không còn là người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời của cô nữa, cho nên cô không để ý đến những gì của hắn, chỉ là Tiểu Hoành, nghĩ tới Tiểu Hoành cô lại đau lòng “Chẳng trách được trong lễ mừng năm mới con chạy đến cửa phòng rồi đứng nhìn em, chẳng trách con chạy tới trường học tìm em, bởi vì con biết em là mẹ của con, con chỉ muốn nhìn em, nhìn mẹ của mình…” nghĩ tới sự hiểu biết của Tiểu Hoành, nghĩ tới những ngày tháng Tiểu Hoành ở chung với cô thì lòng cô càng đau hơn “Em…vì sao em lại không để ý tới con chứ, em rất hối hận…’
Mạc Mạc đau khổ tự gõ đầu mình, đột nhiên nghĩ tới gì đó, bỗng đứng lên, chạy tới nơi để máy tính của Giản Chiến Nam, dựa vào suy đoán của bản thân gõ mấy chữ tìm kiếm:thủ ngữ, mẹ con yêu em. Tìm một lát, cô mở cửa sổ trang web, nhìn những động tác quen thuộc mà thầy dạy trên màn hình, đó là động tác mà Tiểu Hoành đã làm nhiều lần, là “mẹ, con yêu mẹ”, Tiểu Hoành nói với cô là con yêu cô, nhưng cô không hề hay biết, không biết gì.
Mạc Mạc không thể khống chế được tâm tình lại tiếp tục khóc, hai tay bịt miệng mình lại, không chỉ nước mắt chảy xuống, mà trong đầu chỉ xuất hiện dáng vẻ lúc đó của Tiểu Hoành, dùng bàn tay nhỏ bé khoa tay múa chân để nói với cô rằng mẹ con yêu mẹ, mẹ con yêu mẹ!
Giản Chiến Nam thấy Mạc Mạc khóc, đưa tay ra muốn ôm cô vào lòng, nhưng động tác lại dừng ở trong không trung, bây giờ hắn rất vui, nhưng cũng không quá xúc động khi biết Tiểu Hoành là con của hắn và Mạc Mạc, vì trước giờ hắn vẫn luôn biết Tiểu Hoành là con của hắn, cho nên nội tâm không thể theo kịp cảm xúc của Mạc Mạc.
Lúc trước vì Tiểu Hoành là con của hắn và Nhã nhi, Mạc Mạc đau khổ, nhưng bây giờ đột nhiên biết Tiểu Hoành là con của cô, nỗi vui mừng không thể diễn tả bằng bất cứ ngôn ngữ nào, mỗi ngày ở bên cạnh con, lại không biết đó là cốt nhục của mình, điều đó mới đau đớn từng nào, mà nay, mẹ con nhận lại, điều đó phải chấn động đến mức nào.
Giản Chiến Nam bị Tiểu Hoành làm xúc động, cảm động vì Tiểu Hoành là con của hắn và Mạc Mạc, bị sự vui mừng của Mạc Mạc cuốn theo, giọng nói khàn khàn: “Mạc Mạc, đừng khóc, đi nghỉ đi, hoặc em có thể ôm Tiểu Hoành để ngủ, anh nghĩ đến khi con tỉnh lại thấy em thì nhất định sẽ rất vui, anh nghĩ, con chờ để được hưởng cảm giác được mẹ ôm vào trong lòng đã rất lâu rồi, đi đi.”
Mạc Mạc lau nước mắt trên mặt, gật đầu bước đi, cô thật sự muốn ôm Tiểu Hoành, con trai của cô, cô rất vui, vui đến quyên hết phiền não, vui đến mức quên hết nỗi đau trong lòng, giờ đây cô chỉ còn vui vẻ, xúc động khi biết được kinh hỷ đó, cô muốn dùng toàn bộ yêu thương cho cục cưng của cô, toàn bộ dù một chút cũng không không để lại…
Giang Nhã phá lệ nhận được điện thoại của Giản Chiến Nam, trong lòng cô rất vui vẻ, nghĩ có phải Giản Chiến Nam đã hồi tâm chuyển ý rồi không, hoặc là để tâm tới đứa con trong bụng cô, cục cưng đã năm tháng trong bụng cô, chỉ còn năm tháng nữa là ra đời, tương lai là cậu chủ của nhà họ Giản.
Tuy hơi mập nhưng dung nhan vẫn xinh đẹp như trước kia, cô trang điểm trang nhã để đi gặp Giản Chiến Nam. Còn Giản Chiến Nam dừng xe ngoài tiểu khu để chờ cô.Sau khi ra khỏi nhà, cô thấy Giản Chiến Nam đã đứng chờ cô, ánh mắt của hắn rất lạnh, vẻ mặt rất bí hiểm, cô không nhìn ra được hắn tới tìm cô nhằm mục đích gì, cô cười cười đi tới “Chiến Nam!” cô dịu dàng gọi tên hắn.
Giản Chiến Nam mở cửa xe “Lên xe đi!”
Cô nhìn hắn, hỏi nhỏ: “Anh tới tìm em có việc gì sao?”
“Lên xe rồi nói sau.” Giản Chiến Nam vẫn nhìn cô đầy lạnh lùng.
Giang Nhã nói: “Nếu không thì tới