Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
Nghĩ đến chuyện chàng trai này cướp đi con gái rượu của mình, Lăng Nguyệt Hồng tuy không tức giận nhưng vẫn rất khó đối xử với anh như người bình thường, hơn nữa chàng trai này còn là con trai của người phụ nữ đó, bà chỉ đưa quần áo cho Tiêu Hữu rồi khó chịu nói ”Mạc Mạc, đưa quần áo cho cậu ta, mẹ đi xem bố con, tới giờ uống thuốc rồi”
Tiêu Hữu đờ đẫn đứng im trong phòng khách, tay cầm bộ quần áo, đôi mắt to tròn bởi vì khóc nhiều mà sưng đỏ lên, nghi hoặc nhìn Giản Chiến Nam. Khuôn mặt tuấn tú của anh thoải mái cười, bước dần về phía cô rồi khẽ nhéo chiếc mũi nhỏ nhỏ xinh xinh ”Cô bé, sao thế?”
”Ba của em…”
Giản Chiến Nam vươn tay ôm lấy eo Tiêu Hữu, trán anh tựa vào trán cô, một mùi hương từ cô lan sang hấp dẫn anh, anh thấp giọng vấn ”Mạc Mạc! Về sau cũng sẽ là bố anh…”
Hả? Tiêu Hữu ngây người! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Một tháng sau. Mặc dù đã sang đông nhưng đối với Tiêu Hữu chính là sau cơn mưa trời lại sáng. Sau khi giằng co vì muốn tách cô ra khỏi Giản Chiến Nam, cuối cùng ba mẹ cũng không ép cô đi du học nữa. Hơn thế, hai người cũng không phản đối chuyện cô cùng Giản Chiến Nam qua lại. Ngoại trừ chuyện học tập, chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới thì Tiêu Hữu cũng tận tình hưởng thụ hương vị tình yêu ngọt ngào giữa hai người, càng ngày vị trí của anh trong lòng cô càng sâu sắc hơn. Tiêu Hữu cũng từng hỏi Giản Chiến Nam đã nói gì với ba mà có thể khiến họ thay đổi quyết định, không phản đối chuyện của hai người nữa. Cô không biết liệu có liên quan gì đến chuyện ân oán mà anh từng nhắc đến hay không, vả lại cô cũng rất muốn biết chuyện đó là như thế nào. Còn Giản Chiến Nam thì vẫn cứ thản nhiên nói với cô ân oán kia là do người khác gây ra, không liên quan gì đến hai người bọn họ. Chỉ cần hiện giờ anh và cô có thể hạnh phúc ở cạnh nhau là được rồi. Ân oán đó cứ để cho người khác giải quyết đi. Thế nhưng hai chữ ân oán luôn ám ảnh Tiêu Hữu, khiến cô không hiểu sao lại có cảm giác bất an trong lòng. Mặc dù đầy nghi hoặc nhưng tất cả mọi người chẳng ai muốn nói nên Tiêu Hữu cũng không có hỏi thêm nữa. Nếu vấn đề đó không còn quan trọng trong chuyện tình cảm của anh và cô thì vì sao cô lại cứ nhất quyết phải biết đến nó cơ chứ? Biết đâu nó lại làm bản thân cô thêm phiền não, thà rằng không biết để khoái hoạt mà sống chẳng phải sẽ tốt hơn hay sao. Hơn nữa, cô cũng không phải là người có thể giải quyết được chuyện đó.
Thế nhưng Tiêu Hữu cũng phát hiện ra kể từ lúc ba mẹ ngầm chấp nhận cô cùng Giản Chiến Nam qua lại thì dường như cô cũng không gặp được cậu nữa. Cậu dường như rất bận rộn với công chuyện làm ăn gì đó mà cô không biết được. Tiêu Hữu gọi điện thoại cho cậu thì cũng chỉ vội vội vàng vàng nói được vài câu là ngắt máy. Cậu có chút gì đó rất lạ, có lẽ cậu cũng yêu rồi nên mới bận rộn như thế… ( Phi Phi: Ta nói Mạc tiểu thư! Cô nói thì hay lắm a! )
Tiêu Hữu bắt đầu đếm ngón tay nhẩm tính thời gian, cô quen biết Giản Chiến Nam cho tới hôm nay cũng được nửa năm rồi. Thế nhưng mọi chuyện dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, tất cả vui, buồn, hờn, giận, khó khăn, khoái hoạt đều khắc ghi rõ trong lòng. Yêu đương không hề ảnh hưởng gì đến thành tích học tập của Tiêu Hữu. Lời hứa của cô với ba mẹ đó là không được chỉ quan tâm đến chuyện tình cảm mà bỏ bê học hành. Thế nhưng cô vẫn cứ luôn chỉ xếp hạng hai bởi vì hạng nhất đã bị Giang Xuyên chiếm mất. Hai người cứ thế ganh đua nhau thứ hạng trong lớp, cùng nhau học tập, cùng nhau hít thở bầu không khí năm cuối cấp. Nụ hôn bị cưỡng ép kia cũng theo thời gian mà phai nhạt dần trong trí nhớ hai người. Chỉ có điều, thái độ của Giang Xuyên đối với cô phai nói là rất kinh khủng, luôn cố gắng hết sức chọc cho cô tức giận, nếu không có lẽ hắn sẽ ăn không ngon và ngủ không yên. Hôm nay là chủ nhật, Tiêu Hữu được nghỉ học. Sau khi làm hết bài, cô cùng Giản Chiến Nam hẹn nhau ra ngoài xem phim. Anh đến tận nhà để đón cô. Ngay từ lúc Giản Chiến Nam đứng trước cửa, sắc mặt của ba mẹ cô không hề tỏ vui vẻ hay chào đón. Tuy nhiên anh vẫn nói chuyện rất thành thực, hơn nữa lại đối xử với ba mẹ cô rất tốt, mỗi lần chơi mạt chược đều cố ý để cho mẹ thắng cho nên bà cũng rất vui, rất cao hứng. Biết ba cô thích câu cá, Giản Chiến Nam liền rủ ba đi câu vào những lúc rãnh rỗi. Chỉ một tháng thôi mà anh đã khiến cho cả ba lẫn mẹ đều thay đổi thái độ một cách nhanh chóng, thậm chí mẹ còn pha trà quý bà tốn cả khối tiền để mua cho anh uống nữa.Tận tâm như thế chẳng phải đều là vì yêu cô hay sao?
Dần dần Tiêu Hữu giống như là người ngoài. Mọi người trong nhà dường như đều vây quanh Giản Chiến Nam. Cô không thể nào không khen ngợi Giản Chiến Nam khéo léo.
Anh nói chuyện với ba mẹ cô một chút thì hai người cùng nhau đi. Anh ra khỏi cửa trước, cô liền đi theo sau. Ba mẹ dặn cô đi chơi đến sáu giờ chiều là phải về nhà. Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi đi ra ngoài, sợ mẹ lại dặn dò cô không được để Giản Chiến Nam sờ loạn này nọ. Mỗi khi nghĩ đến chuyện xấu hổ đó, cả người cô lại nóng bừng lên như thịt heo bị nướng. Mỗi một lần mẹ nói thế, mặt cô lại bất giác l