Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342184

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.

iến anh thấy rât thoải mái bởi vì đây xem như cô chính thức thuộc về anh. Nhưng Tiêu Hữu lại phản đối khiến anh thấy không được thõa mãn. Mọi người tự nhiên cũng cảm giác được tâm tư của Giản Chiến Nam thế nên giả lả cười nói “Gọi chị dâu thân thiết hơn”
Âm thanh này nghe quen quen. Tiêu Hữu nghiêng đầu nghĩ một chút thì nhận ra đó chính là tiếng nói của người ở trong văn phòng Giản Chiến Nam hôm trước. Xe đạp của cô là do anh ta tìm người chỉnh lại hại cô chụp ếch vô cùng thê thảm. Cô nhìn anh ta chằm chằm, ai biết được một ngày nào đó anh ta tìm bạn gái còn phải nhờ đến cô chỉ điểm.
Mọi người rất hào hứng, náo nhiệt giới thiệu bản thân mình, bên cạnh đó cũng không buông tha sự tò mò hỏi han chuyện tình cảm của hai nhân vật chính đêm nay. Tiêu Hữu liền quẳng những câu hỏi “hóc búa” đó chuyển sang cho Giản Chiến Nam trả lời. Cô thật sự không muốn cho người khác biết chuyện hai người gặp nhau trong tình huống cổ tích là khi xe cô bị hỏng mà đó là do Giản Chiến Nam bày ra, để xem anh có gan nói ra ngoài hay không. Quả nhiên, Giản Chiến Nam làm mặt lạnh buông một câu “Mau gọi đồ ăn đi”
Tám người không hề hỏi thêm nữa, nhao nhao đua nhau gọi đồ ăn. Hiện giờ đúng là giờ cơm trưa, đông người trong một không gian sôi nổi hơn nữa ai ai cũng đang rất cao hứng nên không thể nào không uống rượu. Có người đưa chén rượu cho Tiêu Hữu, Giản Chiến Nam liền liếc mắt đến bên chén rượu, nói “Cô ấy không uống được rượu”
Cuối cùng Giản Chiến Nam phải uống thay cô. Mọi người thấy Giản Chiến Nam đối xử với Tiêu Hữu chính xác là do tình yêu. Tửu lượng của anh rất lớn, cũng ít khi uống rượu. Thế nhưng hôm nay anh đang rất vui nên cũng hơi quá chén. Mọi người lại càng vui vẻ, mãi đến hơn hai giờ mới rời khỏi khách sạn.
Giản Chiến Nam uống hơi nhiều rượu, cả người đã có vẻ say nhưng nhìn anh không có chút nào loạng choạng của kẻ say, quần áo vẫn chỉnh tề, tóc tai vẫn gọn gàng như cũ, chỉ có ánh mắt của anh là có chút hơi sương. Nhất định là không thể đi xem phim được rồi, hơn nữa cũng tới giờ Tiêu Hữu phải về nhà. Giản Chiến Nam muốn đưa cô về nhưng nhìn anh uống nhiều như vậy, cô không đành lòng để cho anh lái xe.
Cuối cùng một người trong nhóm xung phong lái xe đưa Giản Chiến Nam cùng Tiêu Hữu về. Lúc cô đến nhà thì ba mẹ vẫn còn đang ngủ trưa. Nghe thấy tiếng xe, mẹ cô liền đứng dậy ra xem, không nói gì chỉ bảo Giản Chiến Nam ở lại cùng ăn cơm tối.
Giản Chiến Nam cũng muốn có thêm thời gian ở bên Tiêu Hữu nên vô cùng vui vẻ gật đầu ở lại. Mẹ thấy anh có mùi rượu, giờ lại mới là buổi trưa nên bảo anh vào phòng dành cho khách nghỉ ngơi một chút.
Giản Chiến Nam đi đến chiếc giường trong phòng dành cho khách ngả lưng xuống. Tửu lượng của anh vốn rất tốt, rất ít khi say sỉn nhưng mỗi khi uống say thì chỉ cần ngủ một chút là ổn. Tiêu Hữu rót cho Giản Chiến Nam cốc nước ấm, đưa đến tận tay anh “Uống ít nước đi rồi ngủ một lát, chốc nữa em sẽ gọi anh dậy”
Thân thể to lớn của Giản Chiến Nam nằm trên giường, có vẻ rất mệt mỏi. Sau khi anh uống hết ly nước, Tiêu Hữu định bước ra ngoài thì không ngờ tới lại bị ôm lấy, ngã nhào vào trong lòng anh. Mặt cô nhanh chóng đỏ bừng lên, vội vàng chụp lấy cánh tay anh nhỏ giọng nói “Buông em ra đi, cẩn thận không mẹ lấy chổi chà quét anh ra ngoài bây giờ”
“Hôm nay anh vẫn chưa hôn em, Mạc Mạc” Thanh âm trầm thấp, đôi môi của anh cũng dừng lại trên môi cô. Anh thổi thổi vào môi cô lấy đà rồi sau đó liền đưa lưỡi mình vào trong miệng cô khám phá. Tiêu Hữu cũng không để cho anh thỏa mãn như vậy, chỉ giả vờ hợp tác một chút liền thoát ngay khỏi vòng ôm của anh. Cô trừng măt liếc anh một cái.
“Lúc nào ở bên ngoài mới được hôn, có mỗi chuyện này thôi mà anh cũng không nhớ thì trí nhớ quả thật là rất kém đấy Giản chủ tịch ạ! Anh ngoan ngoãn ngủ đi, em đi làm bài tập đây” Cô nói xong liền xoay người chạy ra ngoài, không thèm để ý đến anh nữa. Anh thật là quá xấu đi.
Tiêu Hữu làm bài đến tận năm giờ chiều. Lúc cô nhìn đồng hồ treo trên tường thì Giản Chiến Nam cũng đã ngủ được ba tiếng. Cô sợ anh khát nước, cũng muốn nhìn xem anh đã tỉnh hay chưa liền nhanh chân chạy vào nhà bếp rót một cốc nước ấm rồi đi vào phòng dành cho khách. Cô thấy Giản Chiến Nam vẫn còn đang nằm ngủ như một đứa trẻ. Có lẽ hôm qua thức khuya làm việc lại phải đi chơi cùng cô cả một ngày nên không đủ sức đây mà. Nhìn gương mặt lúc ngủ của anh cũng không còn sắc bén, tinh ranh như bình thường, đâu đó lại xuất hiện chút bình thản lẫn thỏa mãn. Đuôi mắt dài đẹp đẽ, cái mũi thanh cao, đôi mắt gợi cảm, lông mi đen dày lại rung rung theo từng nhịp thở, tất cả cứ như được Thượng Đế ưu ái vẻ ra vậy. Vì sao anh lại có thể sinh ra đẹp trai đến thế chứ?
Tiêu Hữu xoay người đi ra, nghĩ là nên bảo tài xế của anh cứ về trước có lẻ đỡ phiền hắn hơn. Nhưng tầm mắt cô lại rơi ngay ví tiền của anh nằm trên mặt đất. Cô liền mở ra xem thì thấy bên trong có một chút đồ vật linh tinh liên qua đến công việc của anh.
Ánh mắt Tiêu Hữu vốn vẫn là không hề để ý, nhưng lúc nhìn thấy trong ví của anh lộ ra một bức ảnh, tầm mắ