Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2197 lượt.
Cầm Tử đã đem Giản Chiếm Nam liệt vào danh sách cầm thú, Cầm Tử cũng biết ngay tình huống này của mình, ‘người yêu cũ’ của Tiêu Hữu tuyệt đối không phải là người.
Cô cũng biết Tiêu Hữu không muốn nhìn thấy Giản Chiến Nam, nói không chừng bước vào nơi này liền sẽ cảm thấy cực kỳ ghê tởm. Nhưng mà cô không có biện pháp, cô gây ra ‘chuyện tốt’, làm ‘rách’ chiếc xe đắt tiền của anh ta, bán hết gia sản cô cũng không bồi thường nổi.
Tiêu Hữu lôi kéo cánh tay Cầm Tử từng bước một hướng bên ngoài đi, nhưng ngay thời điểm lướt qua người Giản Chiếm Nam, khủy tay cô lại bị cánh tay đã từng vô cùng quen thuộc tay gắt gao giữ lại “Em ở lại”
Đôi tay này đã từng vì cô che mưa che gió, đôi tay này đã từng nhẹ nhàng lướt trên mặt cô, môi cô, tóc cô… đã từng rất ấm áp, đã từng để cho cô mê luyến. Nhưng giờ phút này đây, nó lại thật giống như ác quỷ, không chút hơi ấm, chỉ có lạnh như băng. Tiêu Hữu ra sức giãy giụa, cô muốn rời khỏi nơi này, ở đây quả thật khiến cho cô hít thở không thông, nhưng tay Giản Chiến Nam giống như mọc rễ ở trên cổ tay cô, không cách nào tránh cho thoát.
“Này tên họ Giản cầm thú kia, mau buông Tiêu Hữu ra, lấy cái bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người cậu ấy, mau!” Tình tình Cầm Tử khá nóng, hơn nữa đối với người cô chàn ghét thì dù cho có là ba hay mẹ hay anh hay chị gì cũng ghét cho đến tận gốc tận rễ. Nhìn cánh đã ôm qua người khác mà giờ phút này lại giữ chặt lấy Tiêu Hữu, cô so Tiêu Hữu còn khó chịu hơn.
“Hai người từ từ nói chuyện” Giang Nhã dường như là người hiểu chuyện, hào phóng khiến cho người ta cảm thấy cô như là Thánh mẫu chuyển thế, nói xong xoay người thẳng thắng đi ra ngoài.
Cầm Tử lôi tay kéo cánh Tiêu Hữu nhưng không ngờ mu bàn tay còn lại cảm thấy nhói đau, cô cùng Tiêu Hữu không ngờ lại bị tên thanh niên đeo mắt kiếng giả danh trí thức kia mạnh mẽ tách ra. Cầm Tử vừa định mắng, hắn đã nhanh chóng bụm miệng cô lại không cho nói, hắn ôm hông của cô túm kéo đi ra ngoài.
Mẹ kiếp! Tại sao lại cưỡng chết cô như vậy chứ? Hắn là ai đây? Nam nữ thụ thụ bất thân hắn không biết sao? Cầm Tử cắn, đá, đạp, nhưng vẫn không ngăn được bị hắn túm quẳng ra ngoài. Cửa phòng làm việc bị đóng lại, không gian im ắng chỉ còn lại Tiêu Hữu cùng Giản Chiến Nam.
“Có thể buông tay chưa? Tôi nghĩ giữa chúng ta hiện tại không có quen thuộc đến nỗi có thể lôi lôi kéo kéo như thế này” Tiêu Hữu yên lặng đứng im. Thần sắc đau thương đã khôi phục như thường, nhưng mà sức lực của nàng không đủ mạnh, đôi mắt không giấu được nét bi thương nên đã để lộ nỗi lòng của cô.
Giản Chiến Nam từ từ buông Tiêu Hữu ra. Tuấn nhan vẫn lạnh lùng, đôi cặp mắt kia cũng không còn khiến cô cả thấy thâm tình nữa. Có lẽ, chẳng qua là tất cả chỉ vì cô đối với hắn đã không còn cảm giác, người đàn ông này, về sau cùng cô không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.
“Mạc Mạc…”
“Xin gọi tôi là Mạc Tiêu Hữu” Tiêu Hữu nâng cằm nhìn anh, trên môi anh nhất định còn lưu lại hơi thở của Giang Nhã. Cô muốn mình phải thật trấn tĩnh, anh chỉ là một người qua đường trong cuộc đời cô mà thôi. Thế nhưng không tự chủ vẫn hướng về phía anh, cô không cách nào làm cho chính mình bình thản, tự giận bản thân, mình tại sao vẫn cứ không có năng lực như vậy chứ?
“Đừng có dùng khẩu khí đó nói chuyện với anh” Giản Chiến Nam khẽ cau mày, gương mặt xanh mét, dường như có chút phiền não không nói thành lời.
Tiêu Hữu không muốn mình phải tức giận, nhưng mà tại sao anh vẫn cứ thích yêu cầu cô như vậy? “Vậy tôi phải nói chuyện với anh như thế nào?”
Giản Chiến Nam hít một hơi thật sâu. Anh xoay người móc trong túi áo một điếu thuốc, dùng sức hít một hơi để tim không còn cảm giác không thoải mái. Anh quay đầu lại nhìn Tiêu Hữu “Em hận anh như vậy sao?”
“Không có. Anh không có đủ tư cách khiến tôi phải hận. Tôi thật không có thời gian để ở đây nói chuyện phiếm với anh” Tiêu Hữu hai tay nắm thật chặt, thân thể cứng đờ đứng ở nơi đó. Giản Chiến Nam vẫn còn muốn đóng kịch nữa hay sao? Nếu đã lựa chọn Nhã Nhi thì còn ở đây nói này nói nọ với cô làm cái gì?
“Tiền, xe, nhà cửa, em muốn cái gì… anh đều có thể cho em” Giản Chiến Nam xoay lưng về phía Tiêu Hữu, ánh mắt anh đặt ngoài cửa sổ, anh không cách nào đối mặt với ánh mắt ngây thơ của cô.
Nước mắt Tiêu Hữu bị ép rơi ra ngoài, nhưng cô cứng rắn ép chúng chảy ngược vào trong. Tiêu Hữu nhìn tấm lưng Giản Chiến Nam bóng lưng, tâm co quắp lại thành một trận, cơn đau tràn ra khắp tứ chi. Anh sỉ nhục cô nhiêu đấy còn chưa đủ hay sao? Tại sao cứ nhất quyết phải làm cho cô đau liệt phế tâm can như thế này? Tiêu Hữu cất giọng run run hỏi “Cảm tình của tôi… tình yêu của tôi… anh cảm thấy đáng bao nhiêu tiền? Giản Chiến Nam… anh nói đi… có đáng nhiều tiền không?” Tiền, có thể mua được tất cả sao? Là muốn bồi thường cô, vẫn là muốn dùng tiền để mua sự an lòng hay sao?
“Mạc Mạc! Em nói xem, em muốn cái gì?” Cuối cùng, anh cũng xoay người lại.
“Ha ha… Tôi nói sao? Xin hỏi, cái gì cũng có thể à?” Tiêu Hữu cười đau đớn, lệ ở đáy mắt hội tụ lại thành dòng sông bi thương, cướp đi chút sức lực cu