Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2198 lượt.

hững giấc mộng của anh bao nhiêu năm nay, tại sao giờ phút này lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng “Anh còn công việc phải làm, em có thể đi chung quanh dạo một chút”
“Ưm… cũng được. Một lát em và anh cùng nhau ăn cơm trưa” Giang Nhã biết điều không dây dưa, không làm nũng, thức thời rời đi. Cô hiểu Giản Chiến Nam, lúc nào thì nên làm nũng, lúc nào thì nên thức thời một chút. Cô rất biết cách làm thỏa lòng anh, chẳng qua là tim của anh… còn có thể giữ chặt không?
“Cầm tử”
“Tiêu Hữu”
Cũng đã mấy ngày rồi không gặp, hai người ôm chặt lấy nhau như chim mẹ cùng chim con. Lăng Nguyệt Hồng cũng phá lên cười ha hả “Cầm Tử. Tại sao lâu như thế mới đây đến chơi?”
“Dì Mạc vẫn khỏe chứ ạ?” Cầm Tử vội bước vào suôn nịnh chào hỏi, sau đó không chờ ai trả lời lại gấp gáp ô ô mà nói “Dì, con muốn rủ Tiêu Hữu cùng đi trượt tuyết. Toàn là chị em trong nhà con thôi nên dì cứ an tâm, dù sao ra ngoài giải sầu cũng tốt cho cậu ấy. Dì cho phép nhá?”
Lăng Nguyệt Hồng cũng không muốn Tiêu Hữu cả ngày buồn bực trong nhà, đi ra ngoài cùng bạn cùng bè vui đùa một chút cũng tốt, liền cười nói “Dì không có ý kiến, nhưng mà có phiền hay không?”
“Không có phiền đâu nha, đều là của ta anh chị em trong nhà con thôi. Chị lớn đã hơn hai mươi tuổi rồi. Hắc hắc, Tiêu Hữu thân mến, đi với tớ nhá? Mấy ngày nay không gặp, tớ nhớ cậu đến phát điên lên rồi đây.Nhanh đi thay quần áo đi, mọi người vẫn còn ở bên ngoài chờ chúng ta đấy” Cầm Tử dùng ánh mắt giảo hoạt uy hiếp Tiêu Hữu, ý tứ bảo dám nói không đi, ta đây liền tuyệt giao với nhà ngươi. Mặc dù hai người đều biết nếu Tiêu Hữu thật không đi cùng cũng sẽ không bao giờ tuyệt giao nhau, nhưng cô vẫn bị Cầm Tử một phát đá bay về phòng ngủ thay quần áo.
Một hồi luống ca luống cuống tay chân, Tiêu Hữu khoát trên người áo lạnh dày đặc , đeo thêm cái bao tay cùng khăn quàng cổ liền cùng nói tạm biệt cùng mẹ. Cô cùng Cầm Tử nắm tay nhau ra ngoài. Mẹ kín đáo đưa cho cô mấy tờ tiền để cho cô thoải mái đi chơi.
Bên ngoài vắng lặng rất ít người đi dạo, mặc dù đã sang đông nhưng thời tiết cũng chỉ mát mẻ. Cùng Cầm Tử ra khỏi khu nhà, cô liền thấy trước cổng có đậu một chiếc xe du lịch màu đen hiệu Land Rover. Cầm Tử nhanh chóng mở cửa xe, đầu tiên để cho Tiêu Hữu yên vị trên ghế rồi sau đó mình cũng trèo lên. Cô lúc này mới thấy trong xe ngồi đầy người, không chỉ có chị em Cầm Tử mà còn có anh em rất đông đúc.
Cầm tử vỗ vỗ bả vai Tiêu Hữu, ầm ầm ĩ ĩ lên tiếng giới thiệu “Đây là chị em tốt nhất em, Mạc Tiêu Hữu. Là hoa khôi lớp em đấy nhé! Thành tích học tập thì phái nói trên cả đệ nhất. Còn đây là chị họ và em họ của tớ. Kia là anh họ, rồi… rồi…” Cầm Tử đứng dậy, chỉ tay khắp nơi cuối cùng dừng trước mặt anh chàng đang đang ngôi trên ghế lái phụ “Đây là ta anh bên họ nội của tớ, Tô Thuộc Cẩn”
Anh chàng cũng không quay đầu lại, dường như đang đánh một giấc rất say. Cầm Tử cảm thấy không vui liền đưa tay đi nhéo lỗ tai anh ta “Tô Thuộc Cẩn! Giả bộ chết làm cái gì? Chẳng có một chút lịch sự gì cả, mau tới đây chào hỏi Tiêu Hữu đi nào”
Cầm Tử nói chuyện khiến Tiêu Hữu không có chen vào được một câu nào cả. Anh chị em còn không chen ngang vào miệng được nữa là… nên cơ hỏi làm quen nhau cũng không có. Cầm Tử nói chuyện nhanh, lẹ, nhiều, đã là nổi danh, cho nên mọi người chẳng qua chỉ là cười tỏ vẻ ta đây rất thấu hiểu. Nam thanh niên ngồi trên ghế lái phụ cuối cùng cũng tỉnh ngủ. Dường như có chút không nhịn được âm thanh ồn ào liền quay đầu lại. Vốn là chỉ là vẻ mặt lười biếng củng không kiên nhẫn, nhưng giây phút khi nhìn thấy Tiêu Hữu liền thoáng qua vẻ kinh ngạc, cuối cùng là nở nụ cười cổ quái.
Tiêu Hữu thấy mặt Tô Thuộc Cẩn đồng thời cũng sửng sốt một chút. Sau khi nhớ lại một chút xíu hình ảnh ở trong đầu, gương mặt của nàng oanh một cái đỏ bừng bừng. Trời ạ! Là hắn? Thế nào lại là hắn? Nhìn thanh niên có gương mặt tuấn tú trên kia đang cười rất kỳ lạ, Tiêu Hữu hận mình không tìm được một cái lỗ để chui vào cho rồi.
Cầm Tử nhìn Tiêu Hữu cùng Tô Thuộc Cẩn ánh mắt kia, chẳng lẽ hai người này có gian tình?
Tiêu Hữu không muốn nhìn tới Tô Thuộc Cẩn nhưng mà cô lại chợt nhận ra rằng anh ta chính là cái tên biến thái trong bệnh viện thiếu chút nữa đã hại mình phải nỗi hột lẹo trên mắt. Cô đã biết bao nhiêu tuổi rồi thế cư nhiên vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy bộ phận bí hiểm đó trên thân thể đàn ông. Chắc cũng là do thời gian gần đây toàn là bi thương bao phủ cho nên nhất thời không nhớ tới sự kiện đó tại bệnh viện, nếu không nhất định cô sẽ tự đập đầu mình vào khối đậu hũ chết đi cho rồi.
Nhưng… cô không ngờ được mình sẽ gặp lại tên biến thái ngày đó, hơn nữa anh ta còn là anh họ của Cầm Tử. Giờ phút này Tiêu Hữu dường như đã trở thành u hồn rồi, mây đen giăng kín cả tâm tư, lồng ngực muốn hít thở không thông.
Xe khởi động hướng về phía sân trượt tuyết của thành phố. Dọc theo đường đi Tiêu Hữu cố giữ tinh thần vững vàng, để cho mình không phải suy nghĩ bậy bạ rồi lại nhớ tới cái cảnh cấm trẻ nhỏ chưa đủ 18+ trong bệnh viện kia. Cô thoải mái trò chuyện cùng Cầm