Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.

ra khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu lại xinh đẹp “Hử?”
“Đi cùng đi. Một mình ở nhà rất chán.” Mạc Mạc thản nhiên nói, Giản chiến Nam bỗng nhiên vui sướng, ôm lấy eo Mạc Mạc đi ra ngoài. Dọc đường đi, Giản Chiến Nam chuyên tâm lái xe, mà Mạc Mạc thì nhìn phong cảnh bên ngoài, im lặng….
Giản Chiến Nam chủ trì cuộc họp, còn Mạc Mạc thì xem tạp chí trong phòng làm việc của hắn, đứng dậy đi ra bên ngoài. Mở cửa, mới bước nửa bước chân liền có người chào hỏi “Cô Mạc, có gì yêu cầu ạ?”
Mạc Mạc nhìn cô gái trẻ tuổi trước mắt, nói nhỏ: “Lát nữa giám đốc họp xong, cô chuyển lời với hắn, nói tôi về nhà trước rồi.”
“Nhưng mà…”
“Tôi sẽ bảo tài xế đưa tôi về, không sao, bây giờ đừng làm phiền giám đốc họp.” Mạc Mạc nói xong liền đi tới thang máy, lúc thang máy đi xuống, cô hơi khẩn trương.
Ra khỏi tòa nhà của công ty, Mạc Mạc hít một hơi thật sâu, đi tới ven đường, lúc đang muốn đón xe thì một cô gái xinh đẹp với khuôn mặt quen thuộc cùng tiếng cười trào phúng xuất hiện trước mắt cô.
“Thì ra thế thân tồn tại cũng rất có giá trị, không biết giá trị tồn tại của cô có thể duy trì được bao lâu.” Cô gái xinh đẹp mở miệng liền đâm thẳng vào vết thương của Mạc Mạc, nhưng Mạc Mạc đã không còn đau đớn nữa, con người luôn có giới hạn, cô đã đau đủ rồi.
Mạc Mạc nhìn Nhã Nhi thản nhiên nói: “ Thế thân có giá trị hay không, không có quan hệ với tôi. Nhưng mà cô có giá trị hay không thì quyền quyết định không ở trong tay tôi, cho nên cô tìm tôi không phải là tìm lầm người rồi chứ.”
“Đương nhiên là rồi có giá trị, Chiến Nam với cô chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, hơn nữa, không bao lâu nữa bảo bối của tôi với Giản Chiến Nam sẽ ra đời, cô vẫn là thế thân không có giá trị như cũ.”
Nhã nhi có con của Giản Chiến Nam!
Thật sao?
Hay giả?
Đây là chuyện không liên quan tới cô, cô cũng không cần, nhưng sao trái tim lại lén lút nhói đau từng cơn, khiến tay cô trở nên lạnh lẽo: “Vậy chúc các người hạnh phúc.” Mạc Mạc nói xong thì đưa tay ra bắt taxi, rồi nói với tài xế: “Quán cà phê XX.”
Xe chở Mạc Mạc chạy về phía trước thì Nhã Nhi chau màu nhìn theo hướng Mạc Mạc rời đi, cuối cùng cũng vội vã bắt một chiếc taxi “Đuổi theo chiếc xe phía trước.”
Mạc Mạc không phát hiện ra có người đi theo mình, sau khi tới quán cà phê, thanh toán tiền xe xong liền đi vào trong quán, Tô Thiệu Cẩn vẫn chưa đến, Mạc Mạc liền tìm một chỗ để ngồi xuống.
Gọi cà phê nhưng không uống, chỉ dùng bàn tay lạnh lẽo cầm chặt ly cà phê ấm áp, nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh, Mạc Mạc nhìn người đi lại trên đường, có bao nhiêu duyên phận vốn là gặp tháng qua, có bao nhiêu duyên phận vốn là cả đời mà nắm trong tay.
Trong đầu không kiềm chế được nhớ tới tình huống vừa rồi, còn có hành vi chào hỏi trẻ con lúc buổi tối của Giản Chiến Nam với đứa bé, nỉ non trong lúc mơ màng, hắn nói muốn đi học võ để bảo vệ cô.
Mặc dù tổn thương cô, nhưng từ trước tới nay người khác chưa hề làm tổn thương được cô.
Nhưng mà, chỉ một câu nói mớ lại khiến lòng cô nhiễu loạn.
“Mạc Tiêu Hữu, nghĩ gì mà xuất thần như thế, anh sống sờ sờ mà em lại không nhìn thấy.” Không biết Tô Thiệu Cẩn với khuôn mặt bực mình, tay thì chà đạp tóc cô xuất hiện lúc nào, đỉnh đầu bị anh vò thành tổ chim, Mạc Mạc tức giận chụp tay anh, rồi sửa lại mái tóc bị vò đến loạn cả lên.
Mạc Mạc chu mặt, trêu chọc Tô Thiệu Cẩn: “Không phải nói đến muộn là quyền của phụ nữa sao, nhưng mỗi lần gặp mặt thì người đến muộn lại là anh.”
“Vấn để này rất dễ giải thích.”’ Tô Thiệu Cẩn cười trộm, sau đó nói với vẻ mặt đứng đắn: “Nói rõ, em không phải phụ nữ, anh không phải đàn ông.”
“Đừng, cái logic này, em là phụ nữ hàng thật giá thật, còn anh, cùng lắm là gay.”
“Vậy, theo lời em thì anh cũng đường đường là nam nhi, không phải em đã nhìn qua rồi sao, các bộ phận của anh đều đầy đủ.” Tô Thiệu Cẩn da mặt dày, còn nháy mắt mấy cái, một chút cũng không biết cái gì gọi là rụt rè, chỉ biết làm sao đừng face.
Nhớ tới lần trong bệnh viện đó, mặt Mạc Mạc đỏ lên, người đàn ông này chuyện đã bao lâu rồi mà đến giờ còn nhắc tới, cô xấu hổ nói: “Còn nói nữa, hại em đau cả mắt.”
Tô Thiệu Cẩn nhướng mắt, vẻ mặt cười xấu xa: “Ai, nói lại, anh một bông hoa nam vàng ngây thơ, đều bị em nhìn hết, có phải em nên chịu trách nhiệm với anh không?”
Bông hoa nam vàng, thiếu chút nữa là Mạc Mạc cười phá lên, “Chú ý hình tượng, đừng có dạy hư cục cưng trong bụng em.” Tay Mạc Mạc chỉ chỉ về phía bụng mình.
“Xin lỗi, xin lỗi, lời trẻ em không kiêng kỵ….” Tô Thiệu Cẩn không chân thành mà khom người, tỏ vẻ mình đã nói sai.
Mạc Mạc bất đắc dĩ liếc mắt trừng Tô Thiệu cẩn một chút, cũng là người đàn ông hai mươi mấy tuổi đầu tôi, còn lời trẻ em không kiêng kỵ. Lắc đầu, vẻ mặt đầy ý cười.
“Mạc Mạc, em nói tìm anh muốn nói chuyện?”
Mạc Mạc lặng đi, vẻ mặt hơi bất thường “Ừ, …có việc, chuyện là thế này….”
Mạc Mạc nói chuyện với Tô Thiệu Cẩn, Nhã Nhi đứng ngoài quán cà phê dễ dàng nhìn lén được, thấy Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn thân mật, bộ dạng nói cười vui vẻ, Nhã Nhi không nhịn được mà đưa di đ