Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.
ất bước trong màn tuyết trắng phau phau, nom cô càng toát lên vẻ rực rỡ. thân mình mảnh khảnh như loài nai tơ nhanh nhẹn, đuôi tóc bới cao trên đầu theo từng nhịp bước mà lắc qua lắc lại. Trông cô khoan khoái mừng vui, thân hình uyển chuyển tựa hồ bay lên.
Dõi mắt nhìn Phương Nghiên mở cửa, dợm bước vào nhà, Giang Đào buột miệng gọi
- phương Nghiên
nghe tiếng anh gọi, Phương Nghiên bèn quay lại, thấy Giang Đào vẫn chôn chân đứng đó, dáng dấp cao to rắn rỏi. anh nhoẻn miệng cười, chậm rãi nói
- ngủ ngon
thực ra chuyến xe bus cuối cùng đã xuất phát từ lâu, Mình Giang Đào rảo bước trên đường về, trong không khí lẩn quất hơi ẩm lạnh lẽo. Thi thoảng trời nổi gió, cuốn theo bụi tuyết ki ti ùa đến. Con đường vắng tanh cơ hồ không bóng người, chỉ có những chiêc xe hơi thỉnh thoảng ào qua bên người. nỤ cười đọng mãi bên khóe môi, ấp ủ trong lòng anh là bóng hình cô, Sự ngây thơ, đáng yêu, tinh nghịch mọi điều về cô trong tối này, đều được anh trịnh trọng khắc vào dạ. Lòng anh như có thứ tình cảm dịu dàng dâng tràn, thật khó kiềm chế. Lại như có hơi ấm rất khó hình dung đang vây chặt lấy anh, biến cuộc sóng của anh trở nên sáng sủa, tràn trể hi vọng.
phương Nghiên nằm trằn trọc trên giường, thao thức bao lâu vẫn khôn ngủ được. Lòng thẹn thùng nhớ lại nụ hôn mềm và ấm của anh, vấn vương mãi trên bờ môi cô, đắm say mà dịu dàng. Trên người anh thoang thoảng mùi hương đặc biệt tựa mùi bạc hà, đầu cô hiện lên cảnh tượng trừng mắt so gan giữa hai người, khiến cô bật cười rúc rich trong chăn.
Thì ra tình yêu là vậy, nó luôn khiến ta sống chết thề nguyền, nguyện đời không hối.
Tình Yêu Nói Với Em
Sáng sớm hôm sau, Phương Nghiên đến tiệm MCDonalds mà Giang Đào tranh thủ làm thêm lúc nghỉ đông . Do mới bắt đầu kinh doanh nên trong tiệm chỉ lác đác vào ba khách hàng . Phương Nghiên hớn hở chạy đến quầy hàng do Giang Đào phụ trách, cười khanh khách gọi:
- Cho em một phần gà McNuggests, một suất hamburger và một nước trái cây.
Vừa nói cô vừa hấp háy nháy mắt với anh. Thấy cô Giang Đào thoạt nghệt mặt, sau đó rất nhanh anh đã nhoẻn miệng cười. Vừa thu tiền,a nh vừa nhìn cô và nói:
- Vâng, xin bạn đợi trong chốc lát.
Nhìn điệu bộ nghiêm chỉnh của anh, Phương Nghiên không kiềm được lòng, bụm miệng khúc khích cười, lồng ngực ngọt ngào không biết nói sao, mắt lom dom dõi theo từng hành động sắp đồ ăn của anh, anh đặt mọi thứ vào khay, thong thả đẩy về phía cô, miệng nói:
- Không xong rồi, không xong rồi, em ăn no quá, giờ không nhấc chân nổi.
Giang Đào trìu mến nhìn cô, nói:
- Ai bảo em gọi gì mà lắm thế, bây giờ koong tiêu chứ gì?
Phương Nghiên không màng đẻ bụng, cô nhìn Giang Đào , chúm chím cười, bảo:
- Thì đấy là nơi anh làm việc, em phải diễu võ dương oai ở đó là dĩ nhiên rồi, ai bảo anh đẹp trai thế này, làm em phải coi chặt hơn
Giang Đào bất lực nhìn cô, song cũng mang nhiều yêu thương âu yếm, anh xoa đầu cô, bảo:
- Sau này cấm em không được như thế, no quá đau dạ dày thì phả làm sao, vả lại hamburger có phải thứ béo bổ gì đâu.
Phương Nghiên nhìn Giang Đào , gật gù hứa:
- Được, lần sau em chỉ gọi khoai tây chiên thôi
Dứt lời, cô liền phá lên cười. nụ cười ấy lấp lánh ánh vui tươi, rạng rỡ thuần khiết, đọng vào lòng người, mãi khong phai.
Nhìn cô khiến Giang Đào có cảm giác ngọt ngào dìu dịu, rất khó tả. anh nắm tay cô, thong thả rời tiệm ăn. Gió bấc căm căm ùa đến, mang theo hơi ẩm ướt buốt giá, song cả hai không cảm nhận được điều đó, mà trái lại họ nghe thấy một mùi vị sảng khoái rất khó diễn tả bằng lời. mọi âm thanh chào mời vang lên trên con phố, Giang Đào nắm tay Phương Nghiên cất bước giữa biển người cuộn dòng mênh mang, lồng ngực căng tràn hạnh phúc đậm sâu.
Cũng như mọi cặp đôi khác trong trường, họ thường cùng nhau lên thư viện,cùng nhau xuống căng tin ăn cơm. Thỉnh thoảng, hai người cũng cúp tiết ra cổng Tây ăn cơm, ăn bánh bao.
Có khi, Giang Đào lại đèo Phương Nghiên bằng xe đạp, đưa cô băng qua sân trường, đón những cơn gió thôi chiều ngược lại, anh cố ý chạy thật nhanh, để Phương Nghiên ôm thật chặt mình, hét toáng lên rằng:
- ấy chậm thôi, anh lái chậm thôi, e ngã bây giờ.
Giang Đào chỉ cười mà không đáp rồi tăng tốc nhanh hơn. Anh rạp người về phía trước, lúc ấy Phương nghiên sẽ áp mặt lên lưng anh khánh khách cười. tiếng cười giòn tan,lanh lảnh trong suốt dọc đường dường như chính tiếng cười ấy đã tấu lên khuca ca trong lòng anh, để rồi vang vọng mãi trong tim .
Kì học mới bắt đầu, GIang Đào càng thêm bận, anh vừa học vừa làm, vừa chơi cùng Phương Nghiên. Thời gian có hạn thường ngày bị chia thành vô số khoảng nhỏ lẻ bươm bả từ chỗ này sang chỗ khác. Bạn cùng kí túc xá nói với anh là Trịnh Chí Quân thấy anh lâm vào tình cảnh đó, không nén được lòng mới hỏi:
- cứ thế có phải mệt không? Tội gì phải vậy? phương NGhiên có thật tốt đến thế không?
Nghe Trịnh Chí Quân nói vậy, anh bèn nhìn cậu ta ngượng ngùng rồi cất tiếng:
- có chứ, tốt h