Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.
ăn phòng ngoài cổng Tây. Nơi đó chủ yếu là tứ hợp viện kiểu cổ xưa, đã có nhiều năm tuổi, mái ngói liền kề, một khoảng không gian trống ở giữa sân gọi là giếng trời. Trước và sau giải phóng, nơi đây từng là chốn cư ngụ của nhiều gia đình thế hệ danh gia vọng tộc, tuy điều kiện ngày nay đã giảm sút đi nhiều, nhưng cũng đủ khắc rêu phong lịch sử. Xen giữa những mảnh sân trong là hẻm nhỏ, đến nay đã tập trung nhiều dân tỉnh lẻ đến Bắc Kinh kiếm kế sinh nhai, đa phần giống như đôi vợ chồng bán bánh bao ngoài cổng tây. Sinh viên đại học X sau khi tốt nghiệp không mấy ai ra đấy thuê nhà.
Ngày đó, Giang Đào dọn tới nơi ở mới, Phương Nghiên đã giúp anh bài trí nhà cửa, trải những thứ đồ như là ga giường do cô mang tới. Ga giường lẫn vỏ chăn đi liền một bộ, in cùng màu sắc hoa văn, và thoáng mùi hương đặc biệt chỉ có ở những vật dụng còn mới. Gian phòng chật chội, tối tăm, chỉ có một cửa sổ bé tí, để lọt mấy tia nắng trời. Khi đã sắp xếp xong xuôi, Giang Đào mới đảo mắt ngắm nghía căn phòng, đoạn cười bảo Phương Nghiên:
- Cả căn nhà này, được mỗi đồ đạc em mang tới là đẹp, bộ ga giường này chắc còn đắt hơn cả giá thuê nhà mất.
Mãi mà không tìm được việc làm thích hợp, Giang Đào bèn tiếp tục công việc gia sư. Nhưng cũng không thể dựa vào đồng lương gia sư để duy trì cuộc sống lâu dài được, anh bèn nhận việc tại một công ty nhỏ, lương ở đó rất thấp, mà lại không có phúc lợi, tăng ca là chuyện cơm bữa hàng ngày, được về lúc chin giờ là sớm sủa lắm rồi, thậm chí không có cả bữa ăn tăng ca. Giang Đào sợ muộn, không bắt kịp xe bus, bèn mua lại một chiếc xe đạp cũ mà một người bạn sau khi đã ra trường chuẩn bị quẳng đi, để hàng ngày hai lượt đi về trên chiếc xe cà tàng. Chỉ cần nghe tiếng chuông leng keng vang vọng, là Phương Nghiên biết ngay Giang Đào đã về tới nhà.
- Ba, hành động của ba là hoàn toàn vô lý, ba làm vậy là muốn cưỡng ép Giang Đào phải không?
- Phải, ba ép nó đấy, nhưng cũng nó ép ba trước.
- Ba…
Phương Nghiên nghẹn họng, không thốt ra lời. Nhìn người cha của mình, và ông cũng nhìn cô. Không một ai chịu nhường ai, họ nhìn nhau như thể so mắt. Giờ lâu, Phương Nghiên mới cất tiếng:
- Ba, ba đừng phản đối bọn con nữa, con đã ngủ với anh ấy rồi, nên ba phản đối cũng chẳng ích gì đâu. Cùng lắm con sẽ sinh cho anh ấy một đứa con, đến lúc đó, con xem ba phản đối ra sao.
Những lời của Phương Nghiên càng khiến Phương Bỉnh Sơn thêm phẫn nộ. Ông bước tới trước mặt con, thẳng tay tát cô một cú trời giáng. Liền đó, ông ôm lồng ngực nhìn Phương Nghiên trân trối, mặt đỏ bừng bừng, lập cập lấy lọ thuốc từ bàn làm việc, dốc mấy viên, đưa lên miệng, người vẫn lẩy bẩy không thôi. Bờ môi ông mấp máy không lên lời, ông quơ lấy tách trà trên bàn, ném thẳng xuống chân Phương Nghiên.
Phương Nghiên bưng lấy mặt mình, chẳng rõ đau hay thẹn. Dẫu đã lớn bằng chừng này nhưng đây là lần đầu tiên trong đời cô bị ba đánh. Tách trà mà Phương Bỉnh Sơn quăng xuống, vấy nước lên cả mu bàn chân cô. Phương Nghiên gắng cầm dòng nước mắt, không để lệ tràn khóe mi.
Vào đúng lúc hai ba con đang căng thẳng thì Tống Phương Như gõ cửa, bước vào. Thoạt trông, bà đã hiểu hai ba con lại đang cãi vã bèn mỉm cười lại gần, đỡ lấy Phương Bỉnh Sơn:
- Lại tái phát bệnh cũ à? Hai cha con làm gì mà hục hặc thế này?
Nói đoạn bà dìu Phương Bỉnh Sơn ngồi xuống, sau mới ngẩng đầu lên nhìn Phương Nghiên:
- Phương Nghiên, con biết ba mình bị bệnh tim, sao còn chọc ông ấy. Con làm thế này là không phải đâu, mau xin lỗi ba đi.
Thấy Phương Nghiên vẫn đứng tại chỗ, không chịu nhún nhường, bà đành khuyên nhủ Phương Bỉnh Sơn:
- Cha con có gì mà không dàn xếp được, để thành ra nông nỗi này. Phương Nghiên hẵng nhỏ, có chỗ nào chưa phải anh từ từ dạy nó, việc gì phải nổi đóa lên như thế.
Lời còn chưa dứt, Phương Bỉnh Sơn đã mắng át bà:
- Cô im đi, tôi dạy con tôi, cô thì biết cái gì!
Tống Phương Như sững sờ chết trân tại chỗ. Nhìn Phương Nghiên, bà nở nụ cười sượng sùng, tiến lùi không biết phải chọn đằng nào. Chứng kiến thái độ đó của ba mình, Phương Nghiên đành lên tiếng:
- Ba đừng giận lây sang dì Tống. Ba không quan tâm con, chẳng lẽ cấm cả dì Tống quan tâm con?
Nói rồi, cô mới quay sang Tống Phương Như, nước mắt lưng tròng, gọi:
- Dì ơi.
Bấy giờ, Tống Phương Như mới tiến tới, cười nói:
- Hay qua bên phòng của dì hẵng nói, đừng chọc giận ba con nữa.
Tống Phương Như liền dắt Phương Nghiên về phòng mình, vừa bước vào đã hỏi han:
- Nào, rốt cuộc có chuyện gì?
Nghe bà hỏi mà Phương Nghiên không sao kìm nén được nỗi ấm ức trong lòng, lệ cũng theo đà tuôn rơi. Nhìn Tống Phương Như qua làn nước mắt nhòa nhạt, cô thốt lên:
- Dì ơi….
Tống Phương Như không khác gì mẹ đẻ Phương Nghiên, phải chăng mối quan hệ giữa bà và Phương Bỉnh Sơn không đơn thuần chỉ là cấp trên cấp dưới. Thực tình Phương Nghiên luôn mong ba mình tìm được một người bạn đời thích hợp, mấy bận cô còn đề cập với Phương Bỉnh Sơn rằng, mình không để bụng nếu ông và dì Tống xây dựng gia đình cùng nhau.
Nhưng lần nào nghe cô nói v