Tác giả: Tỉnh Tình
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 134896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/896 lượt.
phần.
Khi đến cửa nhà, Chỉ Nhu mới chủ động mở lời. “Đến nhà tôi rồi, cám ơn anh hôm nay hỗ trợ, tạm biệt” Chỉ Nhu vươn tay lấy túi đồ, cám ơn anh ta sau đó tính vào nhà.
“Đây là nhà cô?” Anh ta bị khu nhà cao cấp trước mắt dọa cho hoảng sợ.
“Ừ, tôi vào nhà nhé”
“Cô Chỉ Nhu, xin đợi chút” Anh ta sợ sau này không gặp được Chỉ Nhu, vì thế khẩn trương gọi cô lại.
“Có chuyện gì sao?”
“Tôi mạo muội xin hỏi một chút, cô Chỉ Nhu đã kết hôn chưa?”
“Không có” Giọng cô bình thản vô cùng, như là không muốn nói thêm.
“Vậy... Cô có bạn trai chưa?” Anh ta đi theo hỏi.
Bạn trai? Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt của Ngự Am. Anh được gọi là bạn trai sao? Hai người sống chung, phát sinh quan hệ thân mật, lại chưa từng hẹn hò, nắm tay, như vậy xem như là bạn trai sao? “Không có...” Không tính đi.
“Thật tốt quá” Cảm xúc vốn khẩn trương của anh ta trong nháy mắt thư thái hẳn lên.
“Vậy không có việc gì tôi đi vào nhé”
“Cô Chỉ Nhu xin chờ một chút!” Anh ta lại giữ cô lại.
“Lại có chuyện gì?” Cô rất muốn lườm anh ta một cái, nhưng xem vào việc hôm nay anh ta giúp cô, ngặn lại cảm xúc không kiên nhẫn hỏi.
“Ngày mai tôi còn có thể tới tìm cô chứ?” Trong ánh mắt anh ta tràn ngập thành khẩn. Chỉ Nhu vốn muốn trực tiếp từ chối, nhưng nhìn trong mắt Đồng Dịch Vĩ lấp lánh hi vọng, lại không đành lòng nói: “Được chứ!”
“Thật tốt quá, vậy ngày mai gặp” Đồng Dịch Vĩ như là trúng vé số, vừa lòng lâng lâng bước đi.
Anh ta đi rồi, Chỉ Nhu thở hắt ra một hơi.
~~~~o0o~~~~
Cả ngày không ra khỏi cửa, ở nhà không có việc gì, Chỉ Nhu nằm trên sofa, cảm thấy đi đường từ siêu thị về nhà chỉ có mười phút, vì sao cô cảm giác giống như qua mười mấy tiếng.
Anh ta là người đàn ông đáng yêu, nhưng rất dong dài.
Không cần đoán Chỉ Nhu cũng biết anh ta muốn theo đuổi cô, nhưng ngoại trừ Ngự Am ra, những người đàn ông khác cô căn bản thấy chướng mắt.
Mở TV ra, xem phim phát lại sau đó xem thời tiết, mí mắt cô dần dần híp lại.
Vì thế, cô ngủ trên sofa.
Rất lâu rất lâu qua đi, Ngự Am về, anh vừa vào cửa thấy chính là Chỉ Nhu lại ngủ ở phòng khách. Cũng đã nói mấy lần, đừng ngủ trên sofa, vì sao cô lại chung tình với sofa thế cơ chứ? Chẳng lẽ cô không biết ngủ như vậy sẽ cảm lạnh sao? Anh nhíu mày, đi đến bên người gọi cô dậy.
“Nha đầu! Dậy thôi! Trời đã tối rồi!” Anh vỗ vỗ mông cô lực đạo không nhẹ.
Chỉ Nhu nhu dụi mắt, sau đó duỗi lưng nói: “Anh đã về rồi...”
“Vô nghĩa! Bữa tối đâu? Anh sắp chết đói. Em không phải là lại quên chuẩn bị chứ?” Nhìn bàn ăn trống không, không cần phải nói Ngự Am cũng biết kết quả.
Chỉ Nhu gãi gãi đầu, vẻ mặt còn buồn ngủ. “Em không làm cơm chiều”
“Em vì sao không làm cơm? Chẳng lẽ em không biết anh sẽ trở về ăn sao? Không chức trách như vậy, anh muốn trừ em ba ngày tiền lương” Bắt được nhược điểm yêu tiền như mạng của cô, Ngự Am tà ác nói.
“Cái gì? Là em hôm qua nói không cần làm cơm nha! Tiểu nhân nói lời không biết giữ lời” Nói tới tiền, Chỉ Nhu không khách khí phản kích.
“Anh ngày nào tháng nào năm nào nói em không cần phải nấu cơm?” Cô lại đang cãi chày cãi cối.
“Có! Anh đêm qua rõ ràng nói không cần nấu cơm, ăn em là được rồi! Anh đã quên sao?” Lời nói ám muội như thế bị cô nói đến mặt không đỏ, khí không suyễn.
“Em...” Thì ra cô chỉ cái này, hộc máu.
“Nghĩ đi! Bởi vì anh vu oan cho em, cho nên tháng này phải nhiều hơn ba ngày lương” Chỉ Nhu dương dương tự đắc nói.
“Nha đầu, anh đó là tán tỉnh em, em phải không rõ ràng tình huống sao?” Đầu cô chỉ là một đường thẳng sao? Hoàn toàn không có việc tự hỏi sao?
“Cái gì? Anh gạt em? Vậy anh không xứng đáng ăn cơm” Cô dương cao giọng.
“Diệp Chỉ Nhu, phải làm rõ ràng ai là chủ trả tiền lương! Thế nhưng... Không ăn cơm thì ăn em chính là một đề nghị không tồi” Anh xoa tay, bộ dáng như sói đói vồ mồi.
“Bây giờ không được, em cũng sắp chết đói” Cô điềm đạm đáng yêu nhìn anh nói.
“Đã đói bụng thì mau làm cơm chiều đi”
“Ngự Am, anh thật sự thực không có lòng đồng tình! Em đói tới tay chân vô lực, thiên hôn địa ám, anh còn bảo em đi làm cơm chiều? Thật sự là không có thiên lý” Chỉ Nhu gọi trời kêu rên.
“Em không phải muốn anh đi nấu cơm chiều cho em ăn chứ?” Anh trừng mắt nhìn Chỉ Nhu nằm xuống sofa ôm gối, tay chân vô lực hỏi.
“Em cũng không nói như vậy, huống hồ anh đại thiếu gia không xuống bếp bao giờ, đồ anh nấu em cũng không dám ăn... Em là nghĩ, mỗi ngày vất vả nấu cơm, nên tăng thêm một chút phúc lợi cho công nhân viên chứ? Không bằng chúng ta đến nhà hàng ăn đi?” Cô chớp chớp mắt, tựa như bữa tiệc này anh nhất định phải đi rồi.
“Xem vào tâm tình cả ngầy nay của anh không tệ, đồng ý với em” Ngự đại gia cả ngày nay tâm tình tốt, nhanh chóng đồng ý.
Chỉ Nhu mừng rỡ mặt mày hớn hở, vui vẻ ôm lấy Ngự Am.
Thân thể mềm mại chạm vào ngực anh, dục hỏa của Ngự Am trong nháy mắt vượng lên.
“Nếu em muốn ra ngoài ngay, cũng đừng lại chọc anh” Anh cố nén dục vọng, đẩy Chỉ Nhu ra sau nói.
“Em nào có...”Cô vô tội nói.
“Mặc kệ, để anh ăn no trước rồi ra ngoài!” B