Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
không khí ấm áp hòa với mùi đồ ăn thơm nức bên trong nhà hàng tức khắc ập tới, Nhiếp Trọng Chi hỏi thăm: “Xin chào, cho hỏi có vị khách nào gọi tài xế gấp phải không?”
Từ bên trong nhà hàng hai vị khách một trước một sau đi ra hiển nhiên cũng thấy được hắn vừa đi vào, ba người nhìn nhau, không khỏi cảm thấy sửng sốt.
Hai vị khách đó lại chính là Diệp Anh Chương và Tưởng Chính Tuyền. Đã nhiều ngày không gặp, cô mặc một chiếc váy hưu nhàn, chân đi một đôi bốt lửng. Trông cô dường như gầy đi rất nhiều, chiếc váy kia nhìn vào thấy rộng thùng thình rõ rệt, vòng eo lờ mờ cũng nhận ra càng mảnh dẻ hơn. Nhiếp Trọng Chi nhất thời không làm cách nào rời mắt đi được.
Diệp Anh Chương cũng thấy quá đỗi kinh ngạc, người đàn ông đứng trước mặt mình lúc này đội một chiếc mũ lưỡi trai rộng vành với cặp kính gọng đen, cổ áo khoác dựng thẳng, che đi hơn phân nửa khuôn mặt, nhưng anh chỉ cần liếc mắt một cái vẫn có thể nhận ra người nọ là Nhiếp Trọng Chi.
Sao lại có thể gặp anh ta ở đây? Nghe nói anh ta sau khi phá sản liền biến mất hoàn toàn. Diệp Anh Chương đưa ánh mắt chuyển sang người Tưởng Chính Tuyền, quả nhiên, vẻ mặt cô cũng tái nhợt khiếp sợ.
Trong lúc nhất thời, cả ba người đều không biết nói gì với nhau. Mấy giây sau, Nhiếp Trọng Chi cưỡng bách mình thu ánh mắt về, hắn cụp mắt xuống, mở miệng: “Xin hỏi là hai người gọi tài xế phải không?” Thấy Nhiếp Trọng Chi làm bộ như không biết bọn họ, Diệp Anh Chương cũng không tiện mở lời nói thẳng, đành gật đầu nói: “Phải.”
Nhiếp Trọng Chi: “Xin hỏi xe của hai vị đỗ ở đâu?” Lúc này biểu tình trên mặt Tưởng Chính Tuyền vẫn ngây ra như trước. Hiệp anh chương đáp: “Ở bãi đỗ xe phía đối diện.”
Nhiếp Trọng Chi cư nhiên đã quay về Lạc Hải, hắn thế nhưng lại đi làm tài xế ở nơi này? Vì cái gì hắn vẫn không chịu liên lạc với cô? Vì cái gì còn làm bộ như không quen không biết?
Trong đầu Tưởng Chính Tuyền nảy lên vô số điều thắc mắc, đến khi qua đường cũng không để ý từ xa có một chiếc ô tô đang lao tới, chỉ nghe thấy tiếng Diệp Anh Chương hét lớn bên tai: “Tuyền Tuyền, cẩn thận.”
Nhiếp Trọng Chi đã đi đến bên kia đường cái, nghe thấy tiếng hô Diệp Anh Chương, trong lòng căng thẳng, vội vàng xoay người, lại thấy Diệp Anh Chương đứng cạnh cô, nhanh tay nhanh mắt, kéo cô vào trong lòng, khó khăn lắm mới tránh được chiếc xe đang chạy như bay tới.
Tưởng Chính Tuyền ngã vào ngực Diệp Anh Chương. Tư thế của hai người nhất thời vô cùng thân thiết ái muội.
Diệp Anh Chương đỡ cô đứng vững lại, cẩn thận nhìn trên nhìn dưới: “Tuyền Tuyền, em không sao chứ? Có bị quệt vào hay không?” Tưởng Chính Tuyền bị kinh hãi, dần dần mới lấy lại bình tĩnh, chậm chạp trả lời: “Không có việc gì, em không sao, cảm ơn Diệp đại ca.”
Ánh mắt Tưởng Chính Tuyền trống rỗng lướt qua vai Diệp Anh Chương, mà lúc này, Nhiếp Trọng Chi cũng đang nhìn về phía cô, tầm mắt hai người chạm vào nhau. Chỉ được một giây, Nhiếp Trọng Chi đã lạnh nhạt xoay mặt đi nơi khác, đờ đẫn quay người lại. Tựa như người vừa nãy suýt chút nữa là bị xe đụng, chỉ là một người xa lạ, hắn ngay cả một chút lo lắng quan tâm cũng keo kiệt không muốn cho đi.
Hắn như vậy là làm sao? Hờ hững như thế, giống như chưa từng quen biết cô.
Diệp Anh Chương thật cẩn thận đỡ Tưởng Chính Tuyền lên xe: “Chân có bị trật hay không?”
Tưởng Chính Tuyền nhìn lướt qua Nhiếp Trọng Chi đang ngồi ở ghế lái, chỉ thấy hắn ngồi ngay ngắn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, bộ dạng thản nhiên như không có liên quan đến mình. Tưởng Chính Tuyền thu hồi tầm mắt, chậm vài giây mới trả lời: “Không… Em không thấy đau, có lẽ không có chuyện gì.”
Diệp Anh Chương dặn dò một tiếng: “Mặc kệ có đau hay không, sưng hay không sưng, lúc về đến nhà nhớ bảo dì Lan xem qua một lần nhé.”
Tưởng Chính Tuyền ngây ngốc đáp: “Vâng.”
Nhiếp Trọng Chi chờ hai người nói chuyện với nhau xong mới hỏi: “Xin hỏi hai người muốn đến nơi nào?” Diệp Anh Chương thấy nét mặt Tưởng Chính Tuyền còn thất thần, nghĩ rằng cô vẫn chưa hết khiếp sợ từ việc vừa rồi, liền nói luôn: “Đường Tĩnh Nghi.”
Tĩnh Nghi là đường về nhà họ Tưởng, trong lòng hai bên đều biết rõ ràng. Nhiếp Trọng Chi không hỏi nhiều nữa, khởi động xe, từ từ chuyển tay lái hướng về phía đường Tĩnh Nghi mà chạy.
Bên ngoài xe, cảnh sắc Lạc Hải về đêm vẫn lộng lẫy huy hoàng, náo nhiệt ồn ã như trước kia. Trong xe, lại là một bầu không khí im lặng đến xấu hổ vì không một ai nói gì.
Sau một hồi xe chạy, cuối cùng cũng vững vàng ngừng lại trước cửa nhà họ Tưởng, Nhiếp Trọng Chi tắt máy xuống xe, giúp bọn họ kéo cửa xe ra: “Hai vị, đã đến nơi hai người muốn tới rồi.”
Từ đầu tới cuối, ánh mắt hắn ngay cả liếc cũng không liếc đến cô lấy một cái. Nhiếp Trọng Chi này rốt cuộc làm sao vậy Có phải vì hắn nhìn thấy cô đi cùng Diệp đại ca nên giẫn dỗi hay không?
Bởi vì có Diệp Anh Chương trên xe, Tưởng Chính Tuyền vẫn ngượng ngùng không mở miệng. Lúc này xuống xe, cô vừa muốn nói chuyện, đã thấy Nhiếp Trọng Chi nhanh chân hơn cô một bước: “Thật ngại quá, phí tài xế của hai người hết bảy mươi tệ, thêm năm mươi