Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
i lui hết người này đến người kia, liên tục thay đổi tựa như đèn kéo quân, nếu cô là Liên Trăn, có lẽ cô cũng vui không nổi.
Thế nhưng, Liên Trăn đã quay lại, ít nhất cô cũng có một người bạn thân.
Tưởng Chính Tuyền nhiều lần đắn đo do dự muốn đem bí mật của mình nói cho Liên Trăn nghe. Nhưng lời nói tới bên miệng rồi cô lại cắn răng nuốt trở về, cô phát hiện mình không thể nào đem bí mật đó nói cho ai biết. Một chuyện vô sỉ như vậy, cô biết nói ra thế nào đây?!
Thật sâu thật sâu trong đáy lòng Tưởng Chính Tuyền, cô cảm thấy cực kì thống hận chính bản thân mình.
Ngày qua ngày, khi ánh mặt trời ở Lạc Hải chói chang nhất, cũng là là mẹ của Diệp Anh Chương một mình từ Ngũ Phúc tới đây thăm bà Lục Ca Khanh. Đối với mục đích tới thăm của bà Diệp, trong lòng bà Lục Ca Khanh cũng rất rõ ràng. Nếu không phải bởi vì Chính Nam gặp phải tai nạn kia, Tuyền Tuyền và Diệp Anh Chương sớm đã kết hôn, không chừng giờ này đã có con rồi. Hiện tại con trai Chính Nam đã bình phục hẳn, xem ra bà Diệp lần này đặc biệt đến nhất định là vì hôn sự của hai đứa nhỏ đây.
Bà Diệp kéo tay Tưởng Chính Tuyền, vui vẻ cười nói: “Chà, mấy tháng rồi em không gặp Anh chương, cho nên hôm nay đến quầy rầy đôi vợ chồng trẻ này vậy, chỉ sợ hai đứa chê em phiền thôi.”
Bà Lục Ca Khanh tự mình nhận lấy ấm trà trong tay dì Lan, rót một ly trà nóng, đưa cho bà Diệp: “Xem em nói gì kìa? Hai đứa nhỏ này thì chị không biết, nhưng chị ngày nào cũng ngóng trông em đến chơi, em ở luôn Lạc Hải này lại càng tốt, lâu lâu ghé thăm, chị ở đây cũng đỡ buồn.”
Bà Diệp mỉm cười nhấp một ngụm trà: “Việc ở luôn Lạc Hải này dù em muốn cũng chỉ sợ là không được.” Bà Lục Ca Khanh cười: “Nhưng cũng không phải là không có cơ hội đúng không?” Bà Diệp cũng cười: “Đúng vậy.” Hai người chỉ dừng ở đó, không nói gì thêm.
Bà Diệp lấy một hộp quà ra đưa cho Tưởng Chính Tuyền: “Tuyền Tuyền, đến mở ra xem có thích hay không?”
Tưởng Chính Tuyền thấy mẹ mình chỉ cười mà không nói, một bộ ngầm đồng ý, liền đưa hai tay ra nhận lấy quà, nghe lời mở ra. Đặt trong chiếc hộp nhung màu đen là một miếng phỉ thúy màu xanh biếc, long lanh trơn bóng không chút tỳ vết.
Bà Lục Ca Khanh vừa liếc mắt một cái đã mở miệng nói: “Em không nên chiều đứa nhỏ thành hư, sao lại tặng nó một món quà quý giá như vậy.”
Bà Diệp nhìn Tưởng Chính Tuyền âu yếm, quay sang mỉm cười vui vẻ với bà Lục Ca Khanh: “Chị cũng biết mà, năm đó lúc em mang thai Anh Chương, trong lòng vẫn mong mỏi nó là con gái, nhưng sau cùng lại không được may mắn như chị. Nhưng mà bây giờ, có con dâu là Tuyền Tuyền, xem như em cũng được mãn nguyện rồi. Vật này em vẫn cất trong tủ sắt, đợi không được nữa, sớm muộn gì cũng tặng cho Tuyền Tuyền mà.”
Nói tới đây, bà lại trêu ghẹo: “Chị ấy, lại không biết tâm ý của em. Thời bây giờ mấy món trang sức bên ngoài làm sao mà tinh khiết bằng đồ của thời trước. Thực ra em nếu tiết kiệm được thì sẽ tiết kiệm, không tiêu pha hoang phí bên ngoài. Trực tiếp mang trang sức của mình đến xem như là quà tặng cũng được. Dù sao em cũng chỉ có một đứa con trai, không tiết kiệm cho nó thì cho ai.”
Bà Lục Ca Khanh biết bà ấy đang nói đùa, ai lại tiết kiệm tiền mua quà tặng người khác, liền mỉm cười quay sang nói với Tưởng Chính Tuyền: “Còn không mau cảm ơn dì Diệp. Miếng phỉ thúy tinh khiết như vậy, bên ngoài chưa chắc tìm được đâu. Dù bây giờ trong tay có nhiều tiền thì cũng phải gặp được mới nói được.”
Tưởng Chính Tuyền vội lễ phép nói lời cảm ơn. Bà Diệp kéo tay cô, trầm trồ nói: “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn. Chúng là đều là người một nhà cả, con cảm ơn chỉ thấy xa cách thôi.”
Bà Diệp lại hỏi đến chuyện của Tưởng Chính Nam, bà Lục Ca Khanh trả lời: “Cuối cùng thì cũng đi lại bình thường. Thời gian này năm ngoái, chị lúc nào cũng thấp tha thấp thỏm, không có đêm nào ngủ ngon.” Bởi vì đều là người một nhà, bà Lục cũng thoải mái nói lời trong lòng mình: “Khi đó chị chỉ sợ chân của Chính Nam sau này không đi lại được…Thằng bé vẫn còn chưa lấy vợ sinh con nữa! Nhiều khi đêm ngủ cũng rớt nước mắt… Nhưng đến bây giờ thì chị cũng an tâm được rồi.”
Bà Diệp cũng tiếp lời bà Lục Ca Khanh: “Tấm lòng cha mẹ khắp thiên hạ này đều giống nhau! Chị yên tâm, Chính Nam nhà chị ấy mà, vừa nhìn thấy đã biết nó có phúc. Đúng rồi, nhắc đến kết hôn, lần này em đến đây, cũng là vì muốn cùng chị định ngày cho Anh Chương và Tuyền Tuyền. Anh Chương nhà em cũng đã trưởng thành rồi, em cũng giống chị, ngày nào em cũng ngóng trông thằng bé lấy vợ sinh con. Nhưng không biết ý tự nhà chị và Tuyền Tuyền thế nào?”
Quả nhiên! Trong lòng bà Lục Ca Khanh sớm đã chuẩn bị, lúc này liền cười nói: “Chị đương nhiên không có ý kiến gì. Quan trọng là ý tứ của Anh Chương và Tuyền Tuyền thế nào thôi.”
Bà Diệp cười: “Cái này em hiểu, muốn làm gì thì đương nhiên phải thuận theo ý của mấy đứa trẻ này. Nhưng mà chúng ta vẫn nên chọn ra ngày thích hợp trước. Đến lúc đó cặp vợ chồng trẻ này muốn làm theo nghi thức truyền thồng thì làm truyền thống, muốn làm theo kiểu phương Tây thì làm phương Tây, tùy ý thí