Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
ẻ loi nơi trùng dương, ở một quốc gia không ai quen biết.
Thời gian ban đầu, cô thật sự rất hận Hứa Liên Trăn! Cô vẫn luôn xem Hứa Liên Trăn là một người bạn thân thiết, một người chị em tốt của mình, không hề keo kiệt mà chia sẻ với cô ấy tất cả những cảm xúc vui buồn của mình. Nhưng kết quả cô lại phát hiện, cô ấy chính là người trong lòng của chồng sắp cưới của cô!
Trên đời này không có chuyện nào vừa hoang đường lại vừa không thể tha thứ như chuyện đó!
Nhưng sau một thời gian đằng đẵng sống ở New York, cô vậy mà lại thường xuyên nhớ tới Hứa Liên Trăn. Nhớ tới khi hai người cùng bị trói, cô ấy đã từng liều lĩnh muốn cứu cô. Nhớ tới hai người cùng nhau đi dạo phố, mua sắm, uống cà phê, ăn bánh ngọt.
Nhớ tới tất cả những gì đã từng xảy ra.
Có lẽ là vì một mình cô cô đơn tịch mịch nơi xứ người! Cho nên mới hay suy nghĩ miên man!
Tưởng Chính Tuyền thường tự trấn an mình như vậy!
Lục Ca Khanh vỗ về bàn tay con gái, than thở nói: “Đúng vậy, hôn nhân giống như người ta uống nước, ấm lạnh ra sao chỉ người đó mới biết được. Đến bây giờ, cuối cùng mẹ xem như cũng biết được cái gì gọi là ‘nhi tôn tự hữu nhi tôn phúc’*. Từ giờ trở đi mẹ sẽ không bao giờ ép buộc các con gì nữa, chỉ cần các con hạnh phúc là mẹ vui rồi. Kiếp con người, chẳng mấy chốc đã hết một đời, sống vui vẻ mới là điều quan trọng, mẹ không thể thay thế các con để sống cuộc sống của riêng hai đứa được. Trước kia là vì mẹ chưa nghĩ thông suốt điều này. Cho nên….Aiz!”
*Nguyên văn có 2 vế ‘Nhi tôn tự hữu nhi tôn phúc, mạc vị nhi tôn tác viễn ưu\': con cháu tự có phúc phận của con cháu, đừng vì con cháu mà phải lo xa lo gần, lao tâm khổ tứ.
Tất cả những cảm xúc vui mừng hay giận dữ, đau buồn hay hân hoan, được hay mất, thì tự bản thân mình phải trải qua. Không có ai có thể thay thế!
Lục Ca Khanh thỉnh thoảng cũng hay nhớ tới Hứa Liên Trăn ———cô gái nhã nhặn lễ phép, nói năng nhỏ nhẹ kia. Bà không phải kẻ ngốc. Năm đó biểu hiện của Chính Nam sau khi gặp phải trận tai nạn giao thông, bà biết Chính Nam yêu cô gái đó. Nếu không yêu, vì sao lại phải dùng trăm phương nghìn kế để đi tìm người ta. Nếu không vì cô gái đó và Diệp Anh Chương có dây dưa quá nhiều, lại từng ngồi tù, lúc đó có lẽ bà đã không…..
Cuối cùng Chính Nam cũng kết hôn với Tiền Hội Thi, một cô gái có xuất thân trong sạch, môn đăng hộ đối với gia đình bà. Nhưng mỗi lần bà nhìn thấy ánh mắt con trai nhìn Tiền Hội Thi, vĩnh viễn đều là bình thản ôn hòa, giống như đang nhìn một người bên ngoài, một chút hân hoan vui sướng hay yêu thương cũng không có. Lục Ca Khanh là người từng trải, làm sao lại không hiểu cho được, con trai Tưởng Chính Nam của bà bất kể vì nguyên nhân gì mà cưới Tiền Hội Thi, nhưng chắc chắn không phải là yêu.
Có một ngày sau khi con trai đã kết hôn, Lục Ca Khanh đến nhà riêng của hai vợ chồng, kết quả bà chợt nhìn thấy con chó lông xù mà ngày trước Hứa Liên Trăn đã nuôi, tên gọi là Tiểu Bạch. Chính Nam vậy mà lại giấu Hội Thi, quang minh chính đại nuôi con chó này ở bên người. Con trai bà có phải là điên rồi không?!
Ngày hôm sau, Lục Ca Khanh vì chuyện con chó Tiểu Bạch mà đến phòng làm việc của con trai. Tưởng Chính Nam nghe xong không nói một lời, chỉ im lặng hồi lâu, từ trên ghế đứng lên, đưa lưng về phía bà, nhẹ nhàng đáp lại: “Mẹ, con chỉ còn một mình Tiểu Bạch mà thôi.” Chính Nam chưa bao giờ dùng giọng điệu trầm thấp đau thương như vậy nói chuyện cùng bà, Lục Ca Khanh lập tức giật mình đứng sững tại chỗ, ý định ban đầu đến đây để khởi binh vấn tội phút chốc như bị một xô nước đá lạnh băng dội thẳng xuống làm tiêu tán. Đứa con trai của bà từ trước đến giờ vẫn luôn khí phách không ai có thể so bằng, bây giờ lại sa sút tinh thần đến mức này.
Tưởng Chính Nam đứng về phía ánh sáng, bóng lưng con vừa tịch mịch lại bi thương, lần đầu tiên bà ý thức được tình cảm của Chính Nam và Hứa Liên Trăn có lẽ còn sâu đậm hơn so với bà nghĩ nhiều lắm. Lục Ca Khanh bất chợt không biết chính mình nên nói cái gì. Tại giây phút đó, thậm chí bà còn cảm thấy hối hận với quyết định lúc trước khi mình đã bảo Hứa Liên Trăn rời đi. Bà không ngừng tự hỏi chính mình: Bà làm như thế có đúng hay không?
Từ đó trở đi, Lục Ca Khanh không bao giờ hỏi đến chuyện giữa con trai bà và Tiền Hội Thi nữa. Cho dù sau đó Tưởng Chính Nam dọn ra ngoài ở riêng, con dâu Tiền Hội Thi có hẹn bà ra ngoài đi uống trà chiều, bà cũng chỉ thản nhiên nói: “Hội Thi, con cũng biết từ trước tới giờ mẹ vẫn rất thích con. Nhưng chuyện giữa mấy người trẻ tuổi, trưởng bối chúng ta không tiện xen vào. Như vậy đi, ở trước mặt Chính Nam mẹ coi như không biết chuyện này. Qua vài ngày nữa, mẹ gọi hai đứa về nhà ăn bữa cơm, con tìm cơ hội nào đó mà nói chuyện rõ ràng với Chính Nam.”
Tưởng Chính Tuyền hiểu vì sao mẹ cô không nói gì thêm nữa, năm đó, Hứa Liên Trăn, Diệp Anh Chương, Nhiếp Trọng Chi, vài cái tên này, vẫn là điều cấm kỵ giữa bọn họ, mỗi người đều có gắng để không nhắc tới.
Tưởng Chính Tuyền hỏi: “Mẹ, mấy năm nay đều không có tin tức của Liên Trăn sao?” Lục Ca Khanh bỗng dưng ngẩ