Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
ty phá sản thì liền biến mất. Mấy tháng qua, ngoại trừ nhà họ Nhiếp, bọn anh cũng đã đi tìm cậu ta, thậm chí còn nhờ cả thám tử tư. Nhưng cho tới bây giờ, một chút tin tức cũng không thu được.”
Nhiếp Trọng Chi mất tích! Một người kiêu ngạo tự cao như Nhiếp Trọng Chi, sẽ không tiếp nhận được sự thật là đã bị phá sản, cô đã sớm đoán được điều này. Nhưng là, cô không ngờ được, Nhiếp Trọng Chi lại chơi trò mất tích.
Hắn sẽ không làm ra chuyện gì ngốc nghếch chứ?! Ý niệm này vừa dâng lên trong đầu, cả người Tưởng Chính Tuyền liền run lên, cô lắc đầu thật mạnh, tự nói với chính mình: Không, không thể nào. Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện như vậy được.
Tưởng Chính Tuyền miên man suy nghĩ, trong lòng bỗng chốc rối như tơ vò, không thể kiểm soát được. Giống như cái đêm mà cô nghe được tin Nhiếp Trọng Chi phá sản.
Cô không biết chính mình làm sao. Vì cái gì lại trở nên như vậy? Nhưng cô vì không thể kiềm chế được bản thân nên mới phản ứng như thế.
Sau một lúc lâu, Tưởng Chính Tuyền nhẹ nhàng mà hỏi: “Anh, vậy anh và chị dâu… Thật sự phải đi đến bước đường đó sao?” Tưởng Chính Nam nghe vậy, ánh mắt trầm xuống, yên lặng nhìn chất lỏng màu ửng đỏ trong ly thủy tinh. Hắn lẳng lặng đáp lời cô: “Kỳ thật, hết thảy đều là lỗi của anh. Hôn nhân không phải là cách giúp chúng ta trốn tránh mọi thứ hay có thể giải quyết được vấn đề. Nó chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn mà thôi. Cho nên, bất kể là vì cái gì, cũng không được nhất thời xúc động, lấy hôn nhân của mình ra nói giỡn. Giống như lời em từng nói, nếu muốn kết hôn, thì nhất định phải tìm một người mà mình thật lòng yêu thương.”
“Anh và cô ấy sớm muộn gì cũng sẽ đi đến bước đường này. Chuyện của ba chẳng qua chỉ là thứ xúc tác để nó đến nhanh hơn…”
Đúng thời điểm sẽ gặp lại anh
Lạc Hải, phòng làm việc của bộ phận thiết kế tập đoàn thời trang K.W.
Giám đốc bộ phận thiết kế trang phục nữ của K.W Ninh Hi đưa Tưởng Chính Tuyền một thân trang phục OL đi vào phòng làm việc chính của bộ phận.
*OL: Office Lady: trang phục văn phòng.
Ninh Hi vỗ nhẹ hai tay, ý bảo mọi người yên lặng lắng nghe: “Hôm nay có một nhà thiết kế xinh đẹp sẽ gia nhập đoàn thiết kế của chúng ta. Nào, chúng ta cùng hoan nghênh Teresa Jiang, cô ấy vừa mới tốt nghiệp học viện thiết kế thời trang ở New York. Hy vọng thời gian sau này mọi người có thể chân thành hợp tác cùng nhau, vì công ty mà thiết kế ra càng nhiều tác phẩm xuất sắc hơn.”
Đám đồng nghiệp trong phòng thiết kế đều vỗ tay tỏ vẻ hoan nghênh, ánh mắt từng người một hoặc là quan sát hoặc là đánh giá hoặc là tò mò cùng lúc nhìn về phía Tưởng Chính Tuyền. Tưởng Chính Tuyền thật thoải mái tự tin đón nhận sự đánh giá của mọi người, cúi đầu mỉm cười: “Cám ơn mọi người, tôi là Teresa. Vô cùng vinh hạnh được gia nhập vào một tập đoàn lớn nổi tiếng như K.W. Sau này mong được mọi người chỉ giáo nhiều hơn.”
Có đôi khi mệt mỏi quá, vừa chạm gối đã ngủ mê man, ngày hôm sau bị đồng hồ báo thức đánh thức, vội vàng rửa mặt chải đầu. Bà Lục Ca Khanh thức dậy từ sớm, cho nên đều cùng cô dùng xong bữa sáng rồi nhìn cô lái xe đi làm. Từ sau khi ba Tưởng Triệu Quốc gặp chuyện không may, bệnh tim của mẹ cô tái phát, thân thể không được tốt như trước. Bác sĩ riêng của nhà cô nói, bởi vì có cô trở về, làm cho cuộc sống của mẹ cô có trọng tâm, bệnh tình dần được khống chế, từ từ chuyển biến tốt đẹp.
Anh trai Tưởng Chính Nam đã chính thức ký đơn ly hôn còn chị dâu Tiền Hội Thi. Lúc này không còn xôn xao chấn động giống như khi cuộc hôn nhân này bắt đầu, hai bên đều không hẹn mà cùng lựa chọn cách xử lí trong im lặng.
Tưởng gia từng là gia thế hiển hách ở Lạc Hải, thế nhưng bây giờ người đi trà lạnh, tình cảnh như mặt trời về chiều.
Điều may mắn duy nhất Tưởng Chính Tuyền cảm thấy được chính là đám đồng nghiệp ở công ty không biết được thân phận thật sự của cô. Đương nhiên, sau khi tên tiếng Trung đầy đủ của cô là Tưởng Chính Tuyền bị mọi người biết, có người từng ở trước mặt cô nói xa nói gần thử cô: “Teresa, tên của cô sao nghe qua hình như hơi giống với Tưởng Chính Nam của Tưởng gia ở thành phố này thế nhỉ? Hai người là thế nào vậy?”
Tưởng Chính Tuyền xòe hai tay ra nhún nhún vai, đáp lại người ta bằng một nụ cười bất đắc dĩ: “Aiz, cùng họ nhưng tiếc là khác số mệnh! Nói thật, tôi cũng muốn mình có quan hệ với Tưởng gia…you know…. Ít ra bây giờ không phải làm việc vất vả thế này!” Một câu vô cùng đơn giản ngăn chặn tất cả nghi vấn của mọi người. Tuy rằng Tưởng Chính Tuyền vào công ty chưa lâu, nhưng trong mắt mọi người cô luôn chịu khó, cần cù làm việc, tính tình thật thà, luôn cố gắng. Mỗi người trong cùng phòng làm việc của cô đều là “Tránh chính là tiền bán cải trắng, nhận chính là bán bạch phiến.”
Thuyền hư cũng có ba cân sắt*, huống chi là nhà họ Tưởng ở thành phố này. Cho dù thời gian gần đây Tưởng gia gạp phải vận hạn không may, nhưng nếu Teresa có chút quan hệ nhỏ nhoi nào với Tưởng gia, thì quả thật cô không cần mỗi ngày đi sớm về hôm để kiếm chút ti