Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
ô vẫn xinh đẹp phớt hồng như trước, giống như lúc mới vừa đây cô cùng hắn đắm chìm trong nụ hôn, nhưng ngữ khí lại vô cùng lạnh lẽo mệt mỏi: “Nhiếp Trọng Chi, anh là một thương nhân, anh tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện phí sức mà không thu lại kết quả này đúng không? Nói thật đi, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Đến lúc này cô đã chán ghét tới mức gọi thẳng tên hắn, Nhiếp Trọng Chi. Một đêm kia, cô quấn quít lấy hắn, gọi hắn “Nhiếp đại ca”, tiếng gọi thực mềm mại non nớt, trong nháy mắt đó, cho dù cô muốn trăng sao trên trời, hắn nghĩ hắn cũng sẽ dùng hết mọi cách để hái xuống được cho cô.
Hai bên huyệt Thái Dương không ngừng giật thình thịch, Nhiếp Trọng Chi vẫn không nhúc nhích, đứng đó một lúc lâu, chờ cảm giác đau đớn chậm rãi tiêu biến đi một ít, hắn mới từ từ đến gần cô, nét cười trên mặt thực nhạt, dường như chỉ thoáng lóe lên: “Tôi sẽ giữ kín bí mật này, vĩnh viễn cũng không bao giờ nói cho Diệp Anh Chương. Nhưng em có thể cho tôi được lợi ích gì? Giống như mới vừa rồi sao?”
Thân mình Tưởng Chính Tuyền chấn động. Cáo bỗng nhiên chúc tết gà, chắc chắn không phải tốt lành gì!
Nhưng hắn điên rồi phải không, hắn cư nhiên muốn có lợi ích.
Tưởng Chính Tuyền lạnh lùng: “Nếu anh muốn chuyện đó, tại sao không đi tìm bạn gái của mình?” Tầm mắt Nhiếp Trọng Chi hơi hơi chớp động, cười như không cười đến gần cô: “Tôi không có bạn gái, hơn nữa giữ bí mật này cho em…. Đương nhiên em phải cho tôi lợi ích thật tốt rồi.” Trên thế giới này, hắn chỉ cần cô cho hắn mà thôi.
Đúng là một tên vô lại!
Nhiếp Trọng Chi ép chặt vào người cô, đôi môi hắn nhẹ nhàng dò xét, chạm vào vành tai cô, hô hấp mỏng manh phun bên tai Tưởng Chính Tuyền. Tưởng Chính Tuyền chán ghét muốn đẩy hắn ra, nhưng cuộc điện thoại vừa rồi đã khiến cô sợ hãi vô cùng. Tưởng Chính Tuyền không dám làm mất lòng hắn, rơi vào đường cùng, chỉ có thể miễn cưỡng để mặc hắn, cô một mực cắn răng oán hận, không hề lên tiếng.
Cô nguyện ý vì Diệp Anh Chương mà hy sinh nhiều chuyện như vậy! Nhiếp Trọng Chi toàn thân lạnh lẽo. Môi hắn lại chậm rãi đi xuống… Chính hắn cũng không biết diễn tả cảm xúc lúc này của mình, hắn đang hy vọng Tưởng Chính Tuyền bảo hắn dừng lại, hay là mong cô để hắn tiếp tục làm tiếp? Chính hắn cũng không nhận ra được, chỉ biết theo cách nào thì cũng khiến hắn khó chịu đến cực điểm.
Không, dù cô muốn thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không dừng lại. Bởi vì một khi đã dừng lại, cũng có nghĩa là hắn sẽ mất cô vĩnh viễn. Ngay giây phút đó Nhiếp Trọng Chi đã hạ quyết tâm như vậy!
Về sau, rốt cuộc Tưởng Chính Tuyền vẫn đến nhà mới của hắn. Sau khi bấm tám con số trong sinh nhật của mình, cô liền nghe được một tiếng ‘đinh’ thật thanh thúy, cửa đã được mở khóa.
Nhiếp Trọng Chi đúng lúc cũng đang nhàn rỗi ngồi ngoài ban công chờ cô đến. Hắn vừa nghe tiếng cửa mở ra, trong tay cầm hai ly Champagne, từ ngoài ban công mỉm cười đi vào: “Đến đây.”
Hôm nay Nhiếp Trọng Chi mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, phối với quần màu nâu nhạt, trông thực thoải mái. Bước chân Tưởng Chính Tuyền ngừng lại, nhất thời không tiến thêm nữa. Nhiếp Trọng Chi tựa người vào khung cửa, một tay nâng ly rượu Champagne khẽ nhấp một ngụm, tay kia cũng nâng một ly làm động tác mới rượu với cô, không chút để ý mà mỉm cười: “Lại đây.”
Hắn ung dung đứng đó chờ, vì hắn biết cô nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Quả nhiên, sau một lúc lâu, Tưởng Chính Tuyền chậm rãi nâng bước, chầm chập đi về phía hắn. Ban công được phủ một màu xanh biếc của các loại hoa cỏ, ở giữa là một bộ sô pha hình chữ U thật lớn, đệm sợi đay màu trắng, bên trên để mấy chiếc gối ôm màu cà phê đậm, chỉ cần nhìn thoáng qua một cái là có thể khiến người ta cảm thấy thực thư thái, dễ chịu.
Nếu Tưởng Chính Tuyền chỉ nói một câu rằng cô không uống, thì có lẽ cơn tức giận của Nhiếp Trọng Chi đã dâng trào. Nhưng câu sau cô lại nói sẽ không uống rượu nữa, thật giống như đang giải thích cho hắn nghe. Nhiếp Trọng Chi cũng biết câu này không phải nói cho có lệ, đáy lòng chợt thấy thoải mái hơn, cũng không miễn cưỡng cô nữa. Vì tâm tình hắn lúc này đang rất tốt, nên hắn đứng dậy đi vào trong phòng khách lấy một chai nước khoáng, vặn mở nắp chai, rót vào trong ly rồi đưa đến trước mặt cô: “Vậy em uống nước lọc đi.”
Tầm mắt Tưởng Chính Tuyền nhìn về phía xa xa, đầu xoay qua nơi khác không trả lời hắn. Nhiếp Trọng Chi lơ đễnh ngồi xuống bên cạnh cô, tay cầm ly Champagne, thỉnh thoảng nhấp một ngụm, chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng, giữa bầu khí trời sáng sủa tươi mới, lại có cô ở bên, cảm giác thực thoải mái khiến người ta ao ước.
Qua hồi lâu Nhiếp Trọng Chi vẫn không nói lời nào, hai mắt hắn dán chặt vào bàn tay đang ôm gối của cô, mười ngón tay thon thon, trắng nõn như ngọc. Nhớ tới đêm đó, cô tựa như dây leo mà quấn quanh cổ hắn…
Nhiếp Trọng Chi chậm rãi vươn tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô. Tưởng Chính Tuyền hất ra, muốn dùng lực để rút tay về, lại nghe thấy giọng nói Nhiếp Trọng Chi vang lên: “Đừng nhúc nhích, đây là lần đầu tiên chúng ta