Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

y trước Hứa Liên Trăn đã nuôi, tên gọi là Tiểu Bạch. Chính Nam vậy mà lại giấu Hội Thi, quang minh chính đại nuôi con chó này ở bên người. Con trai bà có phải là điên rồi không?!
Ngày hôm sau, Lục Ca Khanh vì chuyện con chó Tiểu Bạch mà đến phòng làm việc của con trai. Tưởng Chính Nam nghe xong không nói một lời, chỉ im lặng hồi lâu, từ trên ghế đứng lên, đưa lưng về phía bà, nhẹ nhàng đáp lại: “Mẹ, con chỉ còn một mình Tiểu Bạch mà thôi.” Chính Nam chưa bao giờ dùng giọng điệu trầm thấp đau thương như vậy nói chuyện cùng bà, Lục Ca Khanh lập tức giật mình đứng sững tại chỗ, ý định ban đầu đến đây để khởi binh vấn tội phút chốc như bị một xô nước đá lạnh băng dội thẳng xuống làm tiêu tán. Đứa con trai của bà từ trước đến giờ vẫn luôn khí phách không ai có thể so bằng, bây giờ lại sa sút tinh thần đến mức này.
Tưởng Chính Nam đứng về phía ánh sáng, bóng lưng con vừa tịch mịch lại bi thương, lần đầu tiên bà ý thức được tình cảm của Chính Nam và Hứa Liên Trăn có lẽ còn sâu đậm hơn so với bà nghĩ nhiều lắm. Lục Ca Khanh bất chợt không biết chính mình nên nói cái gì. Tại giây phút đó, thậm chí bà còn cảm thấy hối hận với quyết định lúc trước khi mình đã bảo Hứa Liên Trăn rời đi. Bà không ngừng tự hỏi chính mình: Bà làm như thế có đúng hay không?
Từ đó trở đi, Lục Ca Khanh không bao giờ hỏi đến chuyện giữa con trai bà và Tiền Hội Thi nữa. Cho dù sau đó Tưởng Chính Nam dọn ra ngoài ở riêng, con dâu Tiền Hội Thi có hẹn bà ra ngoài đi uống trà chiều, bà cũng chỉ thản nhiên nói: “Hội Thi, con cũng biết từ trước tới giờ mẹ vẫn rất thích con. Nhưng chuyện giữa mấy người trẻ tuổi, trưởng bối chúng ta không tiện xen vào. Như vậy đi, ở trước mặt Chính Nam mẹ coi như không biết chuyện này. Qua vài ngày nữa, mẹ gọi hai đứa về nhà ăn bữa cơm, con tìm cơ hội nào đó mà nói chuyện rõ ràng với Chính Nam.”
Tưởng Chính Tuyền hiểu vì sao mẹ cô không nói gì thêm nữa, năm đó, Hứa Liên Trăn, Diệp Anh Chương, Nhiếp Trọng Chi, vài cái tên này, vẫn là điều cấm kỵ giữa bọn họ, mỗi người đều có gắng để không nhắc tới.
Tưởng Chính Tuyền hỏi: “Mẹ, mấy năm nay đều không có tin tức của Liên Trăn sao?” Lục Ca Khanh bỗng dưng ngẩng đầu nhìn con gái. Tưởng Chính Tuyền cụp mắt xuống, thấp giọng hỏi: “Là cô gái mà anh hai thích, Hứa Liên Trăn, cô ấy……. Cô ấy một chút tin tức cũng không có à mẹ?”
Lục Ca Khanh lắc đầu: “Mẹ không rõ lắm.” Rồi sau đó thở dài, “Cho dù anh trai còn tìm được cô gái đó trở về, mẹ cũng không xen vào nữa. Anh trai con yêu ai thì cứ như vậy đi. Hơn nữa, đã mấy năm trôi qua rồi, cô gái đó đến tuổi này có lẽ đã kết hôn sinh con, làm sao có thể đến với anh trai con được nữa?”
Lời của mẹ cô nói không phải không có lý. Thời gian khiến tất cả mọi chuyện trở thành quá khứ! Không thể quay lại được nữa.
Thế nhưng, trong lòng Tưởng Chính Tuyền vẫn luôn nghi hoặc, Hứa Liên Trăn cùng anh trai cô dây dưa vài năm, chẳng lẽ trong những năm đó, cô ấy với anh trai Tưởng Chính Nam của cô một chút tình cảm cũng không có sao? Nhớ lại trước kia, từng cái nhăn mặt nhíu mày hay mỉm cười của Liên Trăn rõ ràng đều ẩn chứa tình cảm trong đó. Có lẽ là vì giữa hai người còn có quá nhiều điều vướng mắc, tỷ như cô, tỷ như Diệp Anh Chương…
Tưởng Chính Tuyền im lặng hồi lâu mới nhẹ nhàng mở miệng hỏi: “Vậy anh con thì sao?” Bàn tay đang bưng ly trà bằng gốm của Lục Ca Khanh thoáng dừng một chút, chậm rãi đặt nó lại đế ly, nói: “Sau khi con ra nước ngoài, Diệp Anh Chương chủ động xin về Ngũ Phúc, bây giờ đã là phó cục trưởng cục Cảnh sát Ngũ Phúc rồi, tuổi còn trẻ, công tác lại đầy hứa hẹn. Nhưng vẫn chưa chịu kết hôn. Sau khi ba con gặp chuyện không may, dì Diệp của con cũng có lòng, vài lần gọi điện tới đây, trấn an mẹ rất nhiều… Còn nói chuyện trong nhà, aizz… Đều là một quyển kinh khó niệm. Chú Diệp và Diệp Anh Chương hai người ấy cho tới bây giờ vẫn chưa thấy nói gì. Dì Diệp cũng khó xử vì là kẹt ở giữa, dì ấy bây giờ chỉ một lòng ngóng trông Diệp Anh Chương mau mau kết hôn rồi sinh cho dì ấy một đứa cháu mà thôi.”
Có người được yêu lại có người đáng thương, đây có lẻ chính là cuộc đời. Năm đó giữa họ có những nút thắt khó gỡ, ai cũng đau lòng, ai cũng mất mát thống khổ.






Buổi tối đầu tiên khi về nhà, nằm trên chiếc giường quen thuộc của chính mình, Tưởng Chính Tuyền lại trằn trọc khó ngủ. Cuộc trò chuyện khi nãy giữa hai mẹ con, mẹ và cô đều tự lảng tránh nói về chuyện Nhiếp Trọng Chi. Lục Ca Khanh không đề cập tới, là bởi vì sợ con gái nhớ lại chuyện cũ không vui. Tưởng Chính Tuyền không nhắc đến, là vì không muốn làm mẹ lo lắng.
Tưởng Nhiếp hai nhà đều là thế gia ở Lạc Hải, từ đời ông nội cô đã có giao tình. Ở trường trung học tư nhân Ngự Nam của Lạc Hải, Nhiếp Trọng Chi và anh trai Tưởng Chính Nam của cô hai người gặp lần đầu đã quen thân, vô cùng hợp ý. Từ đó về sau, cứ ba ngày hai bận Nhiếp Trọng Chi lại đến nhà họ Tưởng, mẹ cô Lục Ca Khanh cũng xem như là nhìn hắn lớn lên, đối xử với hắn như con trai của mình.
Năm đó sau khi chuyện cô mang tha


pacman, rainbows, and roller s