Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.

n, bước nhanh đi theo. Cuối cùng, cô nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi đi vào một tòa nhà cũ nát cách đó không xa. Mấy phút sau, đèn của hộ ở tầng cao nhất được bật sáng.
Tưởng Chính Tuyền đứng dưới lầu một hồi thật lâu. Trong khoảng thời gian này, tay cô vẫn nắm chặt chiếc điện thoại di động, do dự rốt cuộc có nên thông báo cho anh trai cô gặp Nhiếp Trọng Chi ở Ninh Thành này không.
Tưởng Chính Tuyền cuối cùng quyết định, đi lên xem trước rồi mới nói.






Đèn hành lang có lẽ đã hỏng, không gian xung quanh tối tăm, Tưởng Chính Tuyền đành phải vịn vào vách tường để bước từng bậc thang một lên lầu. Căn phòng Nhiếp Trọng Chi đang ở, có ánh đèn ảm đạm từ khe cửa hắt ra ngoài.
Tưởng Chính Tuyền đứng bên ngoài, từ góc nhìn nơi cô đang ẩn náu vẫn có thể nhìn thấy được đôi chút tình hình bên trong căn phòng.
Chỉ một cái liếc mắt, cả người Tưởng Chính Tuyền liền chấn động. Nơi tầm mắt của cô có thể nhìn tới được đều bị bao phủ bởi rác rưởi đủ loại, nhờ vào bộ ghế sô pha và chiếc bàn vuông nhỏ mới nhìn ra được nơi này thì ra là phòng khách. Bởi vì góc nhìn hạn chế, Tưởng Chính Tuyền không thể nhìn thấy được thân ảnh Nhiếp Trọng Chi.
Thế mà Nhiếp Trọng Chi có thể ở trong một căn phòng như vậy, hắn lại có thể ở được một nơi như thế này.
Nhà của hắn trong dĩ vãng, bất kể là trang viên kia, hay biệt thự, hoặc là căn phòng trọ trên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm, sau này lại là vì cố ý tiếp cận cô mà mua luôn căn phòng trọ ở gần nhà cô, tất cả đều có người làm riêng chăm lo quét dọn, bất cứ lúc nào cũng sạch sẽ đẹp đẽ đến mức có thể đăng lên trang bìa cho tạp chí nhà ở.
Lần đầu tiên gặp Nhiếp Trọng Chi, là ở một ngày hè oi bức, không gian trong nhà tựa như một cái lồng hấp, còn ngoài kia tiếng ve kêu râm ran từng hồi.
Tưởng Chính Tuyền tỉnh lại giữa giấc ngủ trưa, chân để trần tay ôm gấu bông đi dọc theo hành lang, đẩy cánh cửa phòng ngủ của anh trai Tưởng Chính Nam đi vào. Anh trai không có ở đó, nhưng trong gian phòng rộng lớn lại có một người con trai xa lạ đang ngồi ở trước bàn học chơi trò chơi trên máy tính.
Nhiếp Trọng Chi ngẩng đầu nhìn thấy cô, sau một thoáng ngây ngốc, liền bừng tỉnh mà mỉm cười: “Em là Tuyền Tuyền phải không?”
Tưởng Chính Tuyền dụi dụi hai con mắt nhập nhèm còn buồn ngủ, nhìn thấy một khuôn mặt xa lạ, theo bản năng lui ra phía sau mấy bước. Cô nhìn quanh bốn phía, rụt rè hỏi: “Anh trai em đâu?”
Nhiếp Trọng Chi đáp: “Anh trai em xuống lầu lấy đồ ăn.” Hắn tạm dừng trò chơi máy tính, đứng dậy đi về phía cô, mỉm cười, thanh âm nhẹ nhàng mềm mại đi nhiều: “Tiểu Tuyền Tuyền, xin chào, anh là Nhiếp Trọng Chi, là bạn học của anh trai em.”
Nhiếp Trọng Chi khi đó chỉ là một nam sinh trung học, nhưng thân hình dong dỏng cao, hai hàng lông mày kiếm đen rậm, sống mũi thẳng, thần thái tràn đầy sức sống. Hắn có một đôi mắt xếch điển hình, mỗi khi cười khóe mắt nhếch lên, rất đẹp. Tưởng Chính Tuyền đứng cạnh hắn mặt đối mặt, bỗng nhiên cô cảm thấy không khí xung quanh dường như bị đè nén lại, ngay cả hô hấp đều có chút khó khăn.
Nhiếp Trọng Chi nói: “Anh trai em sẽ quay lại ngay, em có muốn chơi trò chơi máy tính cùng anh không?” Tưởng Chính Tuyền ôm gấu bông lắc lắc đầu.
Một lát sau, Tưởng Chính Nam bưng rất nhiều đồ ăn đến trước mặt hai người. Hắn nhìn thấy Tưởng Chính Tuyền, kinh ngạc nói: “Tuyền Tuyền, sao em không đi ngủ trưa?”
Tưởng Chính Tuyền bĩu môi, nũng nịu nói: “Em ngủ không được.”
Tưởng Chính Nam khẽ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của cô, cười tủm tỉm nói: “Ngủ không được thì đừng ngủ nữa! Có muốn ăn kem không?” Hai mắt Tưởng Chính Tuyền sáng rực lên: “Dạ muốn.”
Tưởng Chính Nam quay sang nói với Nhiếp Trọng Chi: “Nhiếp, cậu đi xuống giúp Tuyền Tuyền lấy một cây kem đi.” Nhiếp Trọng Chi cười cười với cô, theo lời xuống lầu.
Tưởng Chính Nam xoay người lấy từ trong ngăn tủ ra một cái túi da thật to, nháy nháy mắt với Tưởng Chính Tuyền, đưa tay lên khẽ suỵt một cái: “Đừng nói với mẹ. Đây là bí mật của ba người chúng ta nha.” Hắn kéo khóa mở túi ra, Tưởng Chính Tuyền trợn tròn hai mắt, bên trong túi cư nhiên chất đầy những lon bia. Mà cô thật hiển nhiên trở thành đồng phạm của hai người.
Nhiếp Trọng Chi rất nhanh đã trở lại, hắn đưa cho cô một cây kem ly ốc quế. Trong khoảnh khắc Tưởng Chính Tuyền đưa tay nhận lấy, cô vô tình chạm khẽ vào ngón tay hắn, ấm nóng, hoàn toàn đối lập với cảm giác mát lạnh lan tỏa ra từ cây kem.
Cô giương mắt nhìn hắn, ai ngờ cặp mắt đen bóng của hắn cũng đang dừng lại trên người cô, ánh mắt hai người chạm nhau, cô nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi ôn nhu mỉm cười với mình, khóe mắt cong cong lên, bên trong giống như có những tia sáng lóe lên. Trái tim Tưởng Chính Tuyền không biết làm sao, chỉ cảm thấy giống như bị cây búa nhỏ gõ nhẹ một cái, mặt cô đỏ lên, vội vàng cụp mắt xuống, giọng nói lí nhí: “Cảm ơn Nhiếp đại ca.”
Buổi chiều hôm đó, cô ở trong phòng ngủ của anh trai xem truyện tranh, còn Nhiếp Trọng Chi và anh trai cô vừa chơi trò chơi trên máy tính,


The Soda Pop