Cuộc Sống Hạnh Phúc Sau Khi Trọng Sinh
Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/624 lượt.
g tiểu thư đừng nhớ hắn.”
Quan Tử Ngâm há to miệng, khó tin lời mình vừa nghe.
“Nhớ hắn? Hắn mơ sao, ai muốn nhớ hắn.” Cô lớn tiếng cãi lại, nhưng mặt lại từ từ đỏ lên.
“Tôi sẽ giúp tiểu thư bê bữa sáng lại đây.” Kiều Di không vạch trần cô, cười cười, xoay người rời đi.
Quan Tử Ngâm thở mạnh, tức giận, cảm giác này……
Ai, nói là giận, không bằng nói là cô đơn.
Sao hắn có thể không nói tiếng nào đã ra ngoài, cô đã ở đây đã một tuần rồi, tuy rằng cảnh quan rất mê người, ở rất thoải mái nhưng có thể đi ra ngoài thì rất tốt nha, hắn không thể đưa cô đi cùng sao?
Trước đêm sẽ về? Nhưng bây giờ mới có chín giờ sáng, đến đêm thì còn phải đợi bao lâu a?
Chán ghét, không lẽ cô đã bắt đầu nhớ hắn sao?
Hừ, không có đâu, cô chỉ là đã quen có hắn nói chuyện phiếm, đột nhiên không có nên không quen thôi. Huống hồ cô cũng không phải một mình nha, còn có Kiều Di và mọi người ở đây còn gì, muốn tìm người nói chuyện phiếm đâu phải khó.
Cô lầm bầm một mình, chờ xem.
Không có hắn ở cạnh, quản đông quản tây, hôm nay cô nhất định có thể tự do khoái trá,
Mau nghĩ ăn sáng xong cô nên làm gì đây?
Xem phim, đọc sách, làm Spa?
Không, khó được một người không có người quản thúc, cô nên tìm một người đưa nàng đi xung quanh chơi, nếu không chẳng phải uổng phí sao, cô còn chưa đi chơi ở đảo này đâu.
Thật tốt quá, lát nữa nói với Kiều Di, cô muốn đi khắp đảo chơi!
Nếu đã quyết định đem đảo này làm nay ngắm cảnh nghỉ phép, thì lấy tài lực hùng hậu của Hoắc thị đương nhiên sẽ đem nó quy hoạch thành thắng địa nghỉ phép hoàn mỹ nhất, dù là cửa hàng, quán bar, hay khu vui chơi, Villa tư nhân, khách sạn săn sao xa hoa, …….. cái gì cũng có.
Cho nên sau khi tới đảo phồn hoa, Quan Tử Ngâm quả thực là chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Kiều Di bồi cô đi lại cực kỳ hối hận, vì tuổi tác đã lớn nên thể lực không được như người trẻ tuổi, hơn nữa còn phải lo lắng cho chân của Quan Tử Ngâm sẽ nặng thêm.
Thật là, sớm biết như thế này thì dù có đắc tội với Thiếu phu nhân tương lai, cô cũng không nên đồng ý cho tiểu thư rời khỏi nhà đến đây chơi đùa.
“Tiểu thư, chúng ta nên trở về, có lẽ thiếu gia đã về đến nhà rồi.” Cô thúc giục lần thứ n.
“Được, chúng ta về nhà.” Cô đồng ý nói.
“Cám ơn trời đất.” Kiều Di vui mừng khôn xiết.
Quan Tử Ngâm nghe vậy nở nụ cười: “Thật xin lỗi, Kiều Di. Tôi ham chơi quá rồi, không để ý tới cảm giác của chị.”
“Hiện tại để ý cũng không muộn. Trước hết tìm một chỗ nghỉ chân, tôi sẽ gọi A Kham lái xe tới đây đón chúng ta.” Kiều Di nói xong liền rút điện thoại gọi lái xe.
“Trong lúc chờ A Kham, tôi qua cửa hàng kia xem thử.” Quan Tử Ngâm chỉ vào cửa hàng vừa rồi nói.
Vừa thấy Kiều Di gật đầu, cô lập tức xoay người đi đến cửa hàng kia.
Thật ra ở mỗi chỗ ngắm cảnh đều có những mặt hàng giống nhau, nhưng Quan Tử Ngâm lại thích xem qua mỗi cửa hàng vì với cô mỗi chỗ có cách bài trí khác nhau, rất đáng để tham quan.
Đi vào trong cửa hàng, nàng lướt mắt nhìn qua một khách hàng, không chú ý tới đối phương sau khi lướt qua cô liền dừng chân lại nhìn về phía cô.
“Quan Tử Ngâm?”
Đột nhiên nghe thấy tên mình bị người khác hô to lên, Quan Tử Ngâm theo trực giác ngẩng đầu lên tìm kiếm người vừa nói, nhưng người đó lại khiến cô vô cùng bất ngờ.
“Lý Thành Thị?” Đây là cái dạng nghiệt duyên gì, sao lại gặp phải người đã hai năm không gặp, kẻ lúc trước đã từ bỏ cô mà chọn kết hôn với một vị tiểu thư nhà giàu.
Nhưng cũng thật may mắn là cô ở trường luôn ăn mặc giản dị, làm cho người khác không biết thực ra cô cũng xuất thân ở gia đình giàu có.
Cho nên vì bị chuyện chỉ phúc vi hôn làm cho mệt mỏi nên cô mới lén kết giao cùng hắn, hắn chưa từng tới nhà cô nên hắn mới có thể bỏ cô theo vị tiểu thư nhà giàu kia, thật may cho cô là đã không phải lãng phí chân tình trên người kẻ kia.
Không đáng giá a …………….
“Thật sự là em sao? Đã lâu không gặp, em khỏe chứ?” Hắn hưng phấn đi tới chỗ cô.
Không gặpanh thì tốt lắm. “Cũng không tệ lắm.” Cô trả lời.
“Em cũng đến đây du lịch sao? Với người nhà, bạn bè hay là lão công? Em ……… đã kết hôn rồi sao?”
“Còn anh?” Cô không đáp mà hỏi lại: “Đi du lịch với lão bà sao? Lần hai! À không phải là hưởng tuần trăng mật lần ba mới đúng.”
Tuy rằng đã chia tay nhưng thỉnh thoảng cô vẫn có thể nghe được một số tin tức về hắn, nghe nói hắn bị vợ quản rất nghiêm, chính là thê nô. Nguyên nhân rất đơn giản, kẻ có tiền là lão đại. Nhưng nghe nói cuộc sống rất sung túc, ngày kỷ niệm kết hôn hàng năm đều đi du lịch.
Lý Thành Thị đột nhiên trở nên có chút xấu hổ, hắn không biết cô biết bao nhiêu về cuộc sống của mình nhưng cô đã nói như thế thì hẳn là biết không ít, hắn không muốn cho cô biết về một mặt vô dụng của mình.
“Anh…………” Hắn mới mở miệng, thanh âm bén nhọn của lão bà đã vang lên.
“Lý Thành Thị anh làm gì ở đó? Bảo anh đi mua đồ mà cũng lâu như vậy, anh mua ở Bắc cực sao?”
Hắn bỗng chốc cứng đờ cả người, không cần quay người cũng biết lão bà Ngô