Tác giả: Hậu Đã
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 134748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/748 lượt.
ưởng, làm một chuyện điên khùng mà trước đây nghĩ thôi tôi đã không dám.
Chỉ vì chín tháng nhung nhớ đau đớn đến tận xương.
Trên đời này, đau đớn nhất có lẽ không phải rõ ràng yêu nhau mà không thể ở bên nhau.
Mà rõ ràng là yêu nhau, nhưng không dám ở bên nhau.
Nhớ lại mười tháng trước, tôi ở trước mặt Cửu Du, dùng dũng khí mà chính tôi cũng không thể tin được, thừa nhận phần tình cảm này. Tôi từng cho rằng đây là cánh cửa khó khăn nhất, lại không ngờ, thì ra đối diện với chia cách, tất cả những thứ khác đều không là gì.
Chỉ cần liên quan đến tình yêu, mỗi một bước đều chấn động lòng người.
Ngay cả với một người thanh tĩnh yên bình nhất.
Cũng là một chiến trường oanh liệt.
Tôi đã từng như vậy, phức tạp suy nghĩ có nên ở bên anh hay không, mấy tháng xa cách dài như cả thế kỉ.
Tôi tự đưa cho bản thân dũng khí lớn nhất, chỉ để hy vọng có thể ở bên anh.
Đây là nguyện vọng duy nhất của tôi lúc này.
Sau Philadelphia là Washington, lại đến Los Angeles, Las Vegas và San Francisco. Trên đường, anh vẫn chăm sóc tôi rất cẩn thận, một ngày rồi một đêm qua đi, tôi cảm nhận được sự không muốn buông tay của anh.
Trong Disneyland, tôi chỉ vào một con gấu bông to bằng người, mặt dày muốn anh mua cho tôi. Anh vô cùng hoang mang.
- Gấu bông to như vậy không dễ mang về nước, nhỏ một chút không được sao?
* Không! Nhất định phải là con gấu bông to bằng người kia!
- Vì sao nhất định phải to như vậy?
* Như vậy em mới có thể coi nó là anh, buổi tối ôm để ngủ.
Anh thật sự rất dễ xấu hổ, như vậy mà đã đỏ mặt! Tôi cầm lấy bút, vừa mới viết câu đầu tiên “thật đáng yêu”, anh đã giật lấy quyển sổ, không cho tôi viết nữa.
Cuối cùng, anh tặng tôi một con không lớn không nhỏ, một con chuột vừa đủ cho tôi ôm.
Tôi không nói cho anh biết, ngoại trừ làm vật thế thân, nó còn là một nơi hứng nước mắt tôi mỗi đêm tôi nhớ đến anh.
Chúng tôi sắp xa nhau! Lần này thật sự không biết khi nào mới có thể gặp lại. Trong buổi tối cuối cùng, cô gái cùng phòng tôi cuối cũng cũng làm được một chuyện tốt, để lại phòng đôi cho chúng tôi, cô ấy tới phòng đơn. Khi anh đưa tờ giấy viết lời cảm ơn, cô gái nhìn anh rồi đỏ mặt. Sau đó cô gái đó nói với tôi, cô ta nghĩ nhìn gần anh thật sự rất đẹp trai. Có lẽ tôi ở cạnh anh lâu nên nhìn đã quen. Tôi vẫn không thấy vẻ ngoài của anh là một ưu điểm, chỉ cần ưu điểm trong nội tâm anh đã làm tôi đếm không hết rồi.
Tối đó chúng tôi gần như không ngủ, luôn nói chuyện phiếm.
* Khi trở về anh phải cẩn thận.
- Ừ, em cũng vậy. Đừng nghĩ rằng tới Quảng Châu đã an toàn, nhất định phải bắt xe từ sân bay về nhà.
* Khi về tới nơi, em gửi thư, anh nhất định phải trả lời.
Anh có chút do dự.
* Sao vậy?
- Em
Anh ngừng tay, suy nghĩ.
- Thực sự quyết định muốn ở bên anh sao?
* Anh đang nói cái khỉ gì thế! Anh luôn muốn người khác không để ý đến chỗ thiếu sót của anh, giờ chính anh lại để ý như vậy!
- Nhưng
Đôi mắt anh lại u ám xuống, thấy anh như vậy, tôi giật lấy bút.
* Vậy khi trở về em sẽ làm phẫu thuật, chọc thủng màng nhĩ đi.
Anh hít sâu một hơi, căng thẳng nhìn tôi.
- Không được! Em tuyệt đối không thể làm vậy, cũng không được có loại suy nghĩ như vậy!
* Nếu như em câm điếc anh cũng sẽ thích em chứ?
- Em hứa với anh không làm vậy rồi anh sẽ trả lời em.
* Anh trả lời em trước rồi em sẽ hứa với anh.
Đừng coi tôi là đồ ngốc, khi cần tôi cũng rất bướng bỉnh.
- Được rồi. Anh vẫn sẽ thích em. Nhưng anh thích em khỏe mạnh như bây giờ hơn.
* Anh nói dối.
Anh nhìn tôi khó hiểu.
* Cho dù em câm điếc, cho dù em cụt tay cụt chân, anh vẫn sẽ thích em như bây giờ. Chỉ vì để em không làm vậy anh mới nói anh thích em của hiện tại. Anh không rõ sao? Em cũng vậy! Anh có thể nghe có thể nói tất nhiên là tốt, nhưng chuyện đó và việc em có thích anh hay không hoàn toàn không liên quan, mặc kệ anh là người thế nào, người em thích vẫn là anh!
Anh lẳng lặng nhìn những chữ tôi viết, không trả lời tôi.
* Vậy hiện giờ anh có thể hứa với em, em gửi bưu phẩm hoặc gửi thư, anh nhất định phải trả lời em, được không?
Cuối cùng anh cũng hiểu vừa rồi tôi nói muốn chọc thủng màng nhĩ chỉ là một cái bẫy, mục đích chỉ muốn anh hiểu rõ, muốn anh hạ quyết tâm.
- Anh sẽ.
* Nếu lần này anh không trả lời em, em sẽ lại chạy tới đây dọa anh giật bắn lên.
- Anh nhất định sẽ trả lời em. Em không nên chạy tới đây nữa, ở đây quá xa, nếu em muốn gặp anh thì nói cho anh biết, anh lập tức sẽ bay tới Quảng Châu tìm em.
* Em từ Quảng Châu tới đây thì xa, còn anh từ đây tới Quảng Châu thì không xa sao?
- Không phải vậy, chỉ là một mình em tới, anh sẽ lo lắng.
* Anh đi một mình thì em không lo lắng sao?
- Anh là con trai, có gì cần lo lắng?
* Em sẽ lo lắng! Nhỡ may anh có chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Nhỡ may khi anh qua đường, người ta lái xe ẩu, anh lại không nghe thấy tiếng còi, bị đâm vào thì sao? Nhỡ may khi anh đi trên đường, có vật từ trên cao rơi xuống thì sao? Nhỡ may có cướp ngân hàng đúng lúc anh đi qua thì sao? Nhỡ