Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/852 lượt.
ủy tinh khép chặt giữ hơi ấm trong căn phòng, trên bệ cửa sổ là một chậu hoa mai tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, nụ hoa đã sắp nở.
“Vậy cậu định làm gì?”
“Không thay đổi gì.”
“…”
“Có phải tớ đã hết thuốc chữa rồi không?” Dung Nhược nhìn lớp mây mờ xám xịt ngoài cửa sổ, tự giễu.
“Nếu đã biết vậy, cần gì cố ý làm?”
“Tớ thừa nhận mình không buông bỏ được, tớ cũng không cách nào tự thuyết phục bản thân buông tay thoải mái. Dĩ Thuần, cậu không biết đâu, khi anh ta nói hiện giờ vẫn còn cảm giác với tớ, cảm xúc của tớ lúc đó vô cùng phức tạp. Thế nhưng, Dĩ Thuần, hai năm trước, đâu phải anh ta đánh tớ mắng tớ, hay tìm người con gái khác, phản bội tình cảm giữa bọn tớ, mà là ngay lúc nguy cấp nhất, anh ta lại chẳng hề do dự, vì sự an toàn của một cô gái khác mà bỏ rơi tớ! Trước đây tớ đã nói rồi, tớ không giận anh ta chọn Vân Hân, điều khiến tớ thực sự đau khổ là người mình trao cả thân thể và trái tim trong suốt ba năm trời, nhưng trong lúc nguy cấp nhất, ngay cả chút giá trị để anh ta suy nghĩ trong chốc lát, tớ cũng chẳng có! Cậu có biết lúc đó anh ta kiên quyết cỡ nào không? Anh ta khiến tớ cảm thấy trong mắt anh ta, tớ không có bất cứ ý nghĩa gì; vì Vân Hân, thậm chí anh ta có thể hi sinh tớ bất cứ lúc nào… Đây là cảm giác của tớ. Nếu không phải lúc đó gặp may, tớ đã chết từ hai năm trước rồi! Nếu lúc đó, anh ta biểu lộ một chút do dự, dẫu chỉ vài giây thôi, cho dù lựa chọn cuối cùng vẫn vậy, chắc tớ cũng không chản nán đến mức này… Dĩ Thuần, cậu nói xem, giờ tớ phải làm thế nào để tự thuyết phục chính mình? Tớ có lý do gì để dễ dàng buông bỏ cho chuyện anh ta đã làm, đã gây nên?”
“Dung Dung… Cậu còn yêu anh ấy không?”
“Ai, nếu tớ không yêu, có lẽ đã không để ý đến vậy. Giờ ngay cả tớ cũng không phân biệt nổi, mọi chuyện thành ra như vậy rốt cuộc là do anh ta tạo nên hay do chính tớ. Chỉ có điều, Dĩ Thuần, sau này mong cậu đừng khuyên tớ nữa. Cậu là bạn tốt nhất của tớ, tớ không yêu cầu cậu ủng hộ quyết định của tớ, nhưng tớ mong cậu có thể để tớ tiếp tục làm theo ý mình. Còn kết cục —— thoải mái khi trả được thù cũng tốt, hại người hại cả mình cũng được, mọi thứ đều đợi tới ngày kết thúc rồi hãy nói.”
“… Được. Nói chung, tớ cũng mong cậu có thể dùng lý trí giải quyết chuyện giữa hai người bọn cậu, đừng để đến lúc muốn hối hận cũng không kịp.”
“Ừ.”
“Vụ tụ tập của bọn mình vào ngày kia, cậu có mời anh ấy tới không?”
“Giờ tớ với anh ta vẫn là người yêu, sinh nhật cậu tất nhiên bọn mình phải đến rồi.”
…
Cửa sổ thủy tinh được mở ra, hơi lạnh của buổi sớm ùa vào trong phòng, bầu trời âm u mịt mờ, không nhìn thấy chút ánh nắng nào.
Lạnh lẽo, sắp mưa.
————————————————�� �———————
“Lần trước anh nhờ văn phòng thám tử tìm kiếm Dung Nhược bọn tôi đã không hoàn thành được, mong anh thứ lỗi.” Nhân lúc vợ mình cùng hai chị em tốt vào nhà bếp rửa chén bát, Đỗ Khải Chi nói với vẻ mặt áy náy.
“Không sao, giám đốc Đỗ khách khí quá rồi.” Vân Trạm cười nhẹ đáp lời.
Mặc dù anh không quen biết với Đỗ Khải Chi mấy nhưng lại biết tình cảm giữa Dung Nhược với Điền ngọc tốt ra sao. Nếu Dung Nhược không cho phép, tất nhiên anh khó lòng tìm được tin tức của cô từ chỗ chồng Điền Ngọc – Đỗ Khải Chi. May mà lúc trước anh không chỉ nhờ cậy một văn phòng thám tử.
“Hai người bọn anh…” Điền Ngọc bưng đĩa hoa quả từ trong phòng bếp ra “… đang nói chuyện gì vậy? Ăn hoa quả đi.” Đặt đĩa hoa quả lên bàn, cô ngồi xuống bên cạnh Đỗ Khải Chi.
Vân Trạm chuyển động chiếc xe lăn, đi tới bên cửa sổ, chống tay vịn di chuyển thân thể đôi chút, phía sau lại đột nhiên vang lên giọng nói trầm nhẹ: “Sao thế? Anh mệt à?”
Vân Trạm quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt trong trẻo của Dung Nhược. “Không sao.”
“Nếu không bọn mình về trước đi.” Dung Nhược tới bên Vân Trạm, nhìn gương mặt gầy gò tiều tụy của anh.
“Dung Dung, bọn mình chơi bài đi.” Điền Ngọc ngồi trên ghế sô pha hỏi.
Dung Nhược lại nhìn về phía người trên xe lăn một cái rồi quay lại đáp. “Không được rồi, các cậu cứ chơi đi, tớ với Vân Trạm về trước.”
“Sao vậy? Phải về à?”
“Ừ.” Dung Nhược mỉm cười đi qua ôm chủ nhân bữa tiệc. “Dĩ Thuần, chúc mừng sinh nhật.”
“Đinh!” Tầng một, cửa thang máy từ từ mở, Dung Nhược giúp Vân Trạm đi vào phòng khách đèn đuốc sáng trưng.
“Tuyết rơi rồi!” Cô đột nhiên dừng bước, nhìn cánh cửa thủy tinh khép chặt. Ngoài cửa, dưới ánh đèn đường có thể thấy rõ từng bông tuyết đang nhanh chóng rơi xuống.
“Đúng vậy, cô Dung, tuyết đã rơi mấy giờ rồi, khá lớn đấy.” Ông bác trông cửa đeo kính lão, cười híp mắt nói.
“Vậy ạ?” Nở một nụ cười, Dung Nhược đi tới cạnh cửa, quả nhiên phát hiện ngoài mặt đường đã phủ một tầng tuyết.
“Để anh bảo lái xe đưa xe qua đây, chở em về trước.” Vân Trạm di chuyển xe lăn, tới bên cạnh Dung Nhược, rút điện thoại di động từ trong túi ra.
“Chờ một chút!” Dung Nhược chặn tay anh lại. Bọn họ tới lúc chập tối, vì không chắc là sẽ ở lại chơi bao lâu nên Vân Trạm dặn lái xe về trước, nhưng giờ tuyết rơi quá lớn, lái xe cũng không an toàn, vì vậy cô vô thức ngăn anh lại.