Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Vật

Yêu Vật

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.

phòng cũng chạy ra, nhìn tôi một cái, xụi lơ trên mặt đất.
Tôi cảm thấy hẳn là không nhận sai người rồi, liền chậm rãi bay gần lại, cố hết sức dùng đôi mắt đen tuyền nhìn chằm chằm bọn họ, dùng giọng khàn khàn không ngừng lặp lại: “Lấp hố… Lấp hố… Lấp hố… Lấp hố… Tôi ở dưới hố có linh…”
“Tôi… Tôi…” Lý Gia Đại Thúc hồn phi phách tán, bắt đầu không khống chế được, giọng run lẩy bẩy, nói không rõ, “Tôi không cố ý đẩy cô xuống hố sâu đâu, tôi… Tôi… Tha cho tôi đi, tôi không dám nữa đâu …”
Tôi nghe thấy hấp dẫn liền tiếp tục giục: “Lấp hố… Lấp hố…”
Người phụ nữ điên cuồng hét ầm lên: “Đẩy cô ngã xuống hố chết không liên quan gì đến tôi đâu! Kế hoạch là của tên khốn kiếp vô liêm sỉ này đấy! Cũng là hắn ra tay đấy!”
Cái đó tôi biết mà. Cách hành văn của Lý Gia Đại Thúc không hề tồi, tuyệt đối không phải do người đàn bà nhìn rất vô dụng kia viết ra.
Tôi chậm rãi vươn tay, xòe ra móng tay dài dài, hướng đến cổ ông ta: “Không lấp hố thì phải xuống Địa ngục.”
Hô hấp của Lý Gia Đại Thúc bắt đầu dồn dập, ôm tim, miệng sùi bọt mép, cả người ngã xuống đất, toàn thân cô giật, không bao lâu sau thì không động đậy nữa. Ả đàn bà bên cạnh như đánh mất thần trí điên cuồng cười lớn, ánh mắt tan rã, hình như điên rồi.
[1'> Hollow, Espada: Đây là từ chuyên dùng trong manga “Bleach”, bạn nào đọc truyện thì sẽ hiểu rõ hơn, mình chỉ giải thích sơ thôi nhé
Hollow: hững sinh vật khổng lồ gọi là Hollow vốn là linh hồn của những người không thể nghỉ ngơi trong thanh bình sau khi chết
Espada: Espada (十刃, (エスパーダ), Esupāda, tiếng Tây Ban Nha nghĩa là “Sword” (tức Tay Kiếm), còn tiếng Nhật nghĩa là “Mười Lưỡi Đao”, đây là tên gọi của 1 nhóm Arrancar dưới sự chỉ huy của Sõsuke Aizen , họ là Hollow-Shinigami, Hollow mạnh mẽ nhất của Aizen, và là những kẻ thù chính của Gotei 13. Mặc dù họ xuất hiện khá là muộn để thực hiện âm mưu của họ, song họ lại là lực lượng đối lập chính của truyện Bleach, đặc biệt xuyên suốt phần thứ 2 của truyện, họ chính là thủ phạm của nhiều cuộc xung đột được tiết lộ trong loạt truyện kế tiếp.






“Ể?” Tôi sờ sờ mặt mình, hiệu quả quá lại làm tôi thấy buồn, nhưng mà để ông ta lấp hố, cưa điện, điện thoại, búa mấy đạo cụ chuyện nghiệp dọa người tôi còn chưa được lấy ra mà, đã bị hù chết rồi sao? Lý Gia Đại Thúc nhìn qua thì cao lớn béo tốt, mà sao lá gan lại nhỏ như vậy? Tôi buồn bực nói lảm nhảm, “Tốt xấu gì cũng chờ tôi hỏi ra cái kết rồi hẵng chết chứ…”
William đi vào từ ngoài cửa, nhìn người đàn bà cười điên cuồng không ngừng, hoang mang nhức đầu, tỏ vẻ không hiểu.
Tôi nhìn thấy trên mặt bàn có cái hóa đơn điện nước, bỗng nhiên cảm thấy có chữ không đúng, lấy lại đây so địa chỉ với William, do dự hỏi: “Lý Gia Đại Thúc ở khu Bích Huy*đúng không?”
William khẳng định: “Đúng vậy!”
Tôi thấp giọng hỏi: “Vì sao trên hóa đơn điện nước này lại viết là khu Bích Huy**?”
William lương thiện, phản đối tiếp tục dọa người: “Bỏ hố không lấp, tội không đáng chết đúng không?!”
Tôi không cẩn thận nhầm đối tượng, đang rất bị đả kích.Vốn sát ý tràn ngập đã giảm hơn phân nửa, liền theo anh ta: “Chúng ta trói Lý Gia Đại Thúc lại, bắt đến trước máy tính, dụng hình bắt ông ta lấp cho xong hố, sau đó làm mất trí nhớ, vậy được không.”
William ngồitrên ghế giơ cả hai tay hai chân cùng với cái đuôi tán thành phương án này.
Chúng tôi tìm một lái xe đáng tin cậy lại quen tay, đi đến khu Bích Huy thực sự. Đó là một khu chung cư bình thường, có lẽ xây đãlâu, nhà lầu có hơi cũ nát, trật tự trị an cũng rất lỏng lẻo.Cho nên tôi và William thuận lợi lẻn vào trước con mắt ngủ gà ngủ gật của đám bảo vệ. Vì không được dọa người nữa, nên chúng tôi không đợi đến khi đêm đen gió to mà trực tiếp xông vào cửa lớn nhà ông ta luôn.
May mắn là nhà ông ta vẫn chưa khóa cửa, tôi lặng lẽ đẩy ra mắt nhìn vào trong thấy có người mập, mặc tây trang, ông chú trong bộ dạng hình người dạng chó đang lục lọi tìm đồ, hình như không thấy người khác đang ở đây.
Trải qua sự kiện nhầm lẫn lần trước, lần này tôi chú ý hơn, ấn chuông cửa trước, rồi đẩy cửa ra, dùng cái mặt loli vô cùng trong sáng hỏi: “Xin hỏi có ai ở nhà không?”
Ông chú đang lục lọi hình như bị dọa, ông ta ngừng tay, nhanh chóng trở lại, thấy tôi và William, do dự hỏi: “Các người là?”
Tôi sờ soạng trong túi càn khôn nửa ngày, tìm ra cái vòng cổ đá mắt mèo không biết quăng đi từ lúc nào, lấy ra giơ lên, mỉm cười trả lời: “Ông là Lý Gia Đại Thúc? Chẳng lẽ chưa nhận được bưu kiện công ty chúng tôi gửi cho ông mấy ngày trước? Chúng tôi là nhân viên của công ty văn học mạng, vì năm ngoái ông biểu hiện xuất sắc, nên đặc biệt tới đây tặng lễ vật cho ông, là trang sức vàng đá quý nha!”
Đá mắt mèo phát sáng rạng rỡ giữa không trung.
Đại thúc vội gật đầu: “A, tôi chính là Lý Gia Đại Thúc, lễ vật gì đấy cứ để xuống là được rồi.”
Tôi lại xác nhận: “Ông là chủ nhân căn nhà này?”
“Thế mà cũng nói! Tôi không phải là chủ nhà này thì còn ai vào đây nữa?” Lý Gia Đại Thúc sợ chúng tôi khôn