Tác giả: cherry397
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
p
mạnh. ở nhà, nó mạnh mẽ nói với mẹ rằng nó sẽ làm được, bảo bà cứ yên tâm. Tưởng
chừng nó sẽ chịu nổi, vậy mà giờ đây trong lòng no’ lại dấy lên một nỗi lo lắng.
nó biết! để quản lí một công ty không phải là việc dễ. mặc dù đã hoàn thành một
khóa CEO từ 2 tháng trước nhưng thực tế vẫn khác nhiều so với lý thuyết. hít thở
sâu, nó bước vào công ty với nụ cười trên môi, nhưng miệng nó cứng ngắt. thực sự
là rất run nha. Giờ nó mới cảm thấy khâm phục mẹ nó và những người ở vị trí điều
hành, làm sao có thể đối mặt với hàng nghìn nhân viên như thế này cơ chứ. Một
chị tầm 30 tuổi đến bên cạnh nó và hỏi:
- Chào Dương tiểu thư. Tôi là Trần Thu Hằng. từ nay sẽ là
thư kí riêng của cô. mời cô theo tôi
- À vâng. Tôi mới đến nên chưa quen lắm. có gì nhờ chị giúp
đỡ
- Cô quá khách sáo rồi.
Nó cảm thấy rùng mình lạnh lẽo. những người này…thực sự
không phải là người thường. tuy ngaoif miệng cười nói nhưng cả người toát lên
hơi lạnh khiến người khác phải rùng mình, mỗi người đều mang trong mình một chiếc
mặt nạ. thật chẳng biết phải tin tưởng vào ai nữa.
Thư kí Hằng dẫn nó tới một căn phòng làm việc trên lầu. vừa
vào trong, nó đã thấy trên bàn làm việc của mình chứa một chồng tài liệu cao
ngút.
- Thưa giám đốc. 10h sáng nay cô có một cuộc họp để ra mắt
các cổ đông. Tôi đã chuẩn bị vài tài liệu về công ty để cô hiểu thêm về tình
hình của công ty. Lát nữa nói chuyện với các cổ đông sẽ thuận lợi hơn.
- Được rồi. cảm ơn chị. Giờ chị có thể làm việc của chị. Khi
nào cần tôi sẽ gọi
- Dạ vâng! Tôi đã pha cà phê ở trên bàn. Nếu không hợp khẩu
vị thì cô có thể gọi tôi pha ly mới
- Được rồi. không cần đâu. Chị a ngoài trước đi
- Vâng! Chào giám đốc
Thư kí Hằng lui ra ngoài, nó vào bàn giám đốc mà gần như muốn
khóc thét. Ôi lạy chúa! Làm sao trong hơn 2 h đồng hồ mà nó có thể đọc hết cái
thứ khỉ đây được hả trời?lại còn họp với hành gì nữa chứ? Nó nghĩ tới những cổ
đông của công ty là hình dung tới những ông lão béo ị, bụng phệ, mắt híp vì ăn
quá nhiều. lại còn những câu hỏi vớ vẩn như hỏi tù mà nó xem được trong phim.
Nó phải làm sao bây giờ?????? Chết mất. nhưng m,à dù hết hay không thì nó cũng
phải cố thôi. Mẹ nó đnag nằm ở nhà để chờ tin tốt của nó mà. Cố lên! Nó tự nhủ
thầm rồi bắt đầu lấy tài liệu trên bàn say sưa ngâm cứu.
- Thưa giám đốc! cổ đông đẫ đến rồi ạ. Mọi người đang chờ
cô_ Thư kí Hằng bước vào
- Được rồi. Tôi đến ngay
nó vội vàng vào phòng vệ sinh, chỉnh sửa lại trang phục, tóc
tai rồi bước ra ngoài. Huhuhu. Sao mà nó run thế này. Những gì nó đã học được
sao hôm nay bỗng nhiên không cánh mà bay, không còn lại một dấu vết. Nắm lấy
tay chửa, nó run run mở ra. Ôi trời ạ! Cả phòng đầy mùi sát khí, mọi ánh mắt đổ
dồn vào nó như muốn ăn tươi nuốt sống. điều làm nó ngạc nhiên hơn nữa là trong
phòng chỉ toàn là những anh chàng trẻ và siêu đẹp trai chứ không phải lão già
béo ị như nó nghĩ. Và đặc biệt nữa là…ây daaaaaaaaaaaa sao lại có hắn ở đây nữa
- la là lá. _nó vui vẻ bước đi trên con đường, vừa đi vừa hát
chắc hẳn khi nhìn nó thì chẳng ai có thể nghĩ rằng nó sẽ làm giám đốc
của một công ty đâu nhỉ? Hôm nay là ngày đầu tiên mà nó làm việc tại
công ty của nhà nó. Sáng, nó đã cố để chuông báo thức dậy thật sớm, ăn
mặc chỉnh tề đẩ bắt đầu một ngày làm việc. đang nhìn trời, nhìn đất,
nhìn mây, bỗng nó thấy trước mặt mình hình dáng ai rất quen thuộc đang
tiến về phía nó. Không phải chứ? Đó chẳng phải…là…là Ken sao? Hắn…hắn
tới đây làm gì? Nó nghĩ tới đây bỗng vỗ đầu mình vài cái. Sao nó lại có
câu hỏi ngớ ngẩn như thế nhỉ? Nó và hắn sống chung một thành phố, chuyện gặp nhau ngoài đường là bình thường mà. Hắn dường như đã nhìn thấy nó
nhưng trên khuôn mặt không hề hiện lên sắc thái gì, đi ngang qua nó.
Như….người lạ. người lạ? chẳng phải sao? Trước đây nó đã từng nói, nếu
không có bản hợp đồng, nó và hắn như hai người xa lạ hay sao? Nhưng giờ
đây…nó sao lại cảm thấy đâu thế này. Hắn…đã làm đúng theo lời nó nói mà? Sao nó lại có cảm giác tức trong lồng ngực thế này?
Hắn…cũng chẳng khấm khá gì hơn.1…2…3…hắn đã đi mà nó chẳng thèm gọi giật lại. à mà đúng rồi. chẳng phải cô ấy nói rằng hai người cứ như người xa lạ là được sao? Xa lạ? uk! Vốn dĩ hai người đã là gì của nhau đâu mà
không phải là xa lạ. hahaha. Mình đã là gì của cô ấy đâu?_hắn nhủ thầm
trong lòng. Vậy thì tại sao hắn….lại….có cái gì nhức nhối thế này? Lần
đầu tiên hắn biết con người ta lại có nỗi đau như thế ấy. xé cả ruột
gan, xé cả tâm can, cả người nhu muốn nổ tung ra, vỡ thành hàng nghìn
mảnh.
Bước chân hai người thơ thẩn, vô thức đi chậm lại. rồi tình cờ, hắn
quay lưng lại nhìn bóng dáng nhỏ nhắn yêu kiều ấy. cái bóng dáng thân
yêu, quen thuộc vô cùng kia bỗng chốc sao trở nên xa lạ quá. Cái bóng
dáng mà hằng đêm, hắn đã ôm lấy, tham lam ngửi mùi hương trên cơ thể mà
giờ đây sao lại xa tầm tay hắn thế? Hắn muốn…muốn chạy đến, ôm chầm lấy
nó, xin