Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3416 lượt.
úc động đến chảy cả nước mắt cơ à?"
Hu hu hu... Tôi sợ đến phát khóc thì có...
"Thôi nào, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta bắt đầu thôi!"Anh Tỉnh Ngạn mở một chiếc hộp màu tím, hát ư ử:"Ta là thợ trang điểm, quét phấn bản lĩnh cao..."
Hu hu hu...Thượng đế ơi, ngài đừng ra tay tàn nhẫn vs con như vạy chứ! Anh Tỉnh Ngạn bỗng chốc hóa thành "Quan Âm Bồ Tát nghìn mắt nghìn tay", tôi thấy hàng loạt nào là kẻ mắt,mút, chổi thoa đưa đi đưa lại trước mặt mình. Một lúc sau, Anh Tỉnh Ngạn cầm cái chổi thoa như kiểu cầm bút lông viết thư pháp, nghiêng người ngắm "tác phẩm".
"Ok, bước đầu tác chiến phấn lót đã xong!"
Tôi thấy đầu mình tự nhiên nặng trình trịch, vội ngắm mình trong gương. Ối cha mẹ ơi, mặt tôi trắng phớ như đeo mặt nạ. Khiếp quá, tôi sờ vào mặt mình, trời đất! Không còn chút cảm giác nào hết!
"Anh Tỉnh Ngạn, sao anh lại đánh phấn cho tôi dày như đắp cao vậy?"
"Ừ... Ít ra cũng phải đánh bảy, tám lạng phấn!"Anh Tỉnh Ngạn chống cằm suy nghĩ.
"Bảy, tám lạng phấn?" Số liệu kinh hồn đó khiến đầu tôi nặng như đeo đá,"Anh Tỉnh Ngạn, anh đánh phấn hay là trát tường đấy?"
"Hựu Tuệ, bộ em không biết đánh phấn lót dày đang là mốt thịnh hành quốc tế á? Ha ha ha" Anh Tỉnh Ngạn vẫn ra vẻ ta đây,
Một cơn gió mạnh thổi toang cửa sổ, mặt tôi như gặp phải trận gió cát, xung quanh toàn là phấn bay theo gió...bay bay...
"Khà khà khà! Nào baby của anh, bây giờ mới bắt đầu bước chính!" mắt Anh Tỉnh Ngạn chợt ánh lên sát khí. Không phải chứ? Oh no, tôi không muốn trang điểm nữa! Ai đến cứu tôi với! Tôi chưa kịp hoàn hồn thì Anh Tỉnh Ngạn đã lấy ra hàng loạt các loại chổi lông to nhỏ khác nhau làm mưa làm gió trên mặt tôi.
Hai tiếng nữa là bắt đầu cuộc thi Miss teen Milan, lúc này tôi chỉ còn biết nghe theo số phận. Híc!
"Ok! Xong rồi! Good job! Baby Hựu Tuệ lại xem kiệt tác của anh nè!"
"Oái! Ma nữ!"
Nhìn trong gương, tôi thấy môi mình chẳng khác gì miệng ma nữ máu me be bét, hãi quá hét toáng lên:"Trời...trời ơi, tô môi kiểu gì kì vậy?"
" Baby Hựu Tuệ, em nghe cho rõ này, bây giờ quốc tế người ta đang thịnh hành mốt con gái miệng rộng, nhìn thế mới gợi cảm!"
Nhưng... Kể cả con gái miệng rộng cũng không đến nỗi rộng ngoác đến mang tai thế này! Tôi nghethấy sau lưng tiếng cười khúc khích của các nhân viên phục vụ.
Hu hu hu... Hình tượng đẹp đẽ của tôi còn đâu! Anh Tỉnh Ngạn, ta phải vặn cổ mi!
"Ha ha ha! Baby Hựu Tuệ, em cứ bình tĩnh! Trang điểm đậm nhìn từ xa mới nổi bật!"
Grừ, mi nói đúng lắm...đứng từ trên mặt trăng nhìn xuống cũng thấy rõ mồn một bộ mặt như bị bệnh bạch tạng với cái miệng đỏ chót rộng ngoác đến mang tai của ta...
Hu hu hu... Cuộc thi sắp bắt đầu rồi...
Tôi chạy một mạch vào toilet để thay quần áo ( nhưng không phải bộ váy da báo đâu nhé, vì quá hối hận đã mua bộ váy đó về nên tôi quăng nó ở xó tủ rồi, tôi đành lấy bộ váy khác thay thế...), rút vội khăn ướt lau mặt, mặc dù nom vẫn kinh kinh nhưng ít ra còn giống người bình thường...
Hơ hơ hơ...Tô Hựu Tuệ, mày phải tin là mày xinh từ bé, dù có trang điểm tởm đến đâu thì cũng hơn khối người khác, đến lúc đó nhớ phải nở nụ cười tuyệt chiêu...
Tô Hựu Tuệ cố lên! Mày chắc chắn sẽ không sao đâu! Tôi cố gắng tự động viên mình rồi bước ra khỏi toilet.
"Baby Hựu Tuệ gắng lên! Đích thân tôi giúp em trang điểm mà, đảm bảo ai cũng phải há miệng kinh ngạc! Phư phư phư!"
Kinh ngạc! Tôi nghĩ họ sẽ sợ hú hồn thì có! Nếu chẳng may tôi thua cuộc, tất cả đều do thằng cha đầu heo Anh Tỉnh Ngạn hại tôi!
Hừ! Mi đi chết đi! Đồ quạ thúi!
Hôm nay Tô Hựu Tuệ này nhất định sẽ giành chiến thắng, bất luận là vì Tô Cơ hay vì bản thân tôi. Tôi nghĩ đoạn, cắm cổ chạy về trường.Hóa ra thời tiết và tâm trạng con người cũng có mối liên hệ với nhau, buổi sáng trời hãy còn trong xanh, thế mà bây giờ âm u như sắp đổ mưa, mặt đất đột nhiên loang lổ những vũng nước tù, tôi nhấc váy đi lò dò trên đường.
Haiz, đúng là đời người đen đủi đều do ông trời hại, mặt mũi tôi bị tên Anh Tỉnh Ngạn "vẽ vời" thành ra lố bịch, đã thế đi còn mòn cả gót mà chẳng thấy tăm hơi chiếc xe taxi nào.
Trên đầu tôi chợt có tiếng nổ uỳnh uỳnh, ngước đầu lên nhìn thì thấy chiếc xe cần cẩu đang kéo một miếng bê tông ngang qua đầu tôi.
Oái! Hóa ra khu vực gần đây có công trường đang thi công!
Thảo nào đường lại bẩn như thế...
Hơ... Tấm bê tông treo lơ lửng trên không trung lắc qua lắc lại như muốn rơi xuống.
Thôi chết! Hình như dây cáp có vấn đề!
Không biết tại sao dây cáp bỗng dưng bị đứt mất một dây.
Tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, miếng bê tông trên xe cần cẩu tí nữa thì rơi xuống.
Mau chuồn lẹ! Tôi chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, chạy vọt tới nơi an toàn.
Đợi dã, cô gái phía trước lại đi đúng vào chỗ nguy hiểm vừa rồi! Hình như cố ấy đang mải n