Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3415 lượt.
hắn.
Tên tệ hại đó còn chớp chớp mắt, hai tay chống cằm, vờ vịt “ngây thơ cụ”, nom rõ gớm.
Tưởng thế là ta bỏ qua cho mi chắc ? Mi nghĩ đơn giản nhỉ! Hôm nay Tô Hựu Tuệ này sẽ mi nếm mùi báo ứng là gì, hơ hơ…
“Ring ring ring! Ring ring ring!”
“Ai chà, xin lỗi! Tôi nghe điện thoại chút!” Kim Nguyệt Dạ nhún vai rồi đi ra chỗ khác nghe máy.
He hê.. o6g trời đúng là có mắt!
Tôi sờ vào cái túi đang cộm lên, mắt lóa sáng. Hê hê… Kim Nguyệt Dạ, người chết chắc rồi! Để ta giúp khuôn mặt xinh đẹp của ngưới đắp mặt nạ tương ớt nhé!
Nhưng…
Hơ! Ủa! Sao vậy cà? Tương ớt… nắp chao tương ớt không mở được. Hứ Từ từ đã nào… Không thể thế! Ngay cả chai tương ớt này cũng đứng về phe hắn sao! Không cậy nổi nắp ra! Tôi cắn, cắn, cắn mạnh hơn nữa!
“Ơ, bé Hựu Tuệ! Làm gì vậy? Thích ăn vỏ chai tương ớt đến thế kia à? Sao không nói sớm?” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười ngạc nhiên nhìn, rồi quay về chỗ ngồi đối diện với tôi.
“Ha ha…” Ngươi cứ cười đi, cười nữa đi. Đợi đến lúc ta mở được chai tương ớt này thì ngươi tiêu tùng.
Tôi nhe răng trợn mắt cắn… Tô Cơ định chơi khăm tôi hay sao mà đưa cho tôi cái chai khó mở thế… Hu hu hu hu… Cắn, này thì cắn!
Hộc hộc! Mở ra được rồi! Hơ hơ hơ hơ…
Bây giờ thì chỉ cần ngắm chuẩn mặt tên Kim Nguyệt Dạ rồi bóp một phát thật mạnh!
“Oái!”
“… Bé Hựu Tuệ… làm… làm trò gì thế?...” Kim Nguyệt Dạ đang mải ăn bỗng giật bắn mình, tròn xoe mắt nhìn tôi mặt đầy tương ớt.
“Tôi đắp mặt nạ! Sao? Không được hả?” Tôi mếu máo, với vội lấy khăn ăn, lau lấy lau để mặt.
Hu hu hu… Chai tương ớt chết tiệt này lại phun từ phía sau lên, phun trúng luôn vào mặt tôi.
Tô Cơ! Bà giúp tôi hay bà chơi tôi đấy?
“Phì!”
“Hở”
“Ha ha ha ha…”
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu… cậu bị điên hả! Cười bắn hết cả nước canh vào mặt tôi rồi!” Tôi nhảy dựng như phải lửa, tức muốn ói máu, hét ầm lên.
“Xin… xin lỗi! Vì… vì cô đúng là… đúng là ngố hết sức! Ha ha…”
Tên khốn này dám giễu cợt tôi, không thể tha thứ cho hắn!
“Kim Nguyệt Dạ!” Tôi nghiến răng ken két nhìn thằng cha đó đang ôm bụng cười nghiêng ngả. Ngọn lửa uất hận cháy hừng hực làm tôi mất hết lí trí.
“Mi chết đi!’ Tôi hít thật sâu, một chân dẫm lên bàn thức ăn, tay vớ ngay đĩa hoa quả đã được cắt thành từng miếng, ném lia lịa vào mặt thằng cha đó.
“Xem đạn hoa quả của công chúa Hựu Tuệ đây, tiếp chiêu!”
Bốp! Bốp bốp bốp bốp bốp.
Không tin nổi là tôi dám làm như thế, Kim nguyệt Dạ ngẩn người, ngồi đờ ra đó, mắt trợn tròn nhìn tôi không chớp!
Tôi giống như mụ phù thủy “chồi” từ địa ngục lên, mặt tìm đen, nghiến răng kèn kẹt, hung tợn trừng mắt nhìn thằng cha đó. Không thèm để ý đến khuôn mặt lúc trắng bệt, lúc xanh két, lúc tím bầm của hắn.
“Hơ hơ hơ hơ hơ hơ! Tên lửa thịt bò xiên! Phi tiêu khoai tây chiên! Đạn pháo đường trắng! Bom bi muối tinh! Cho mi nếm cả dấm luôn này!”
Ý… hết rồi! Tôi lục lọi tìm kiếm trên cái bàn bừa bộn như bãi rác. Ai cha! Tiếc thật, tất cả những thứ có thể dùng để ném, để lia đều hết sách cả rồi.
Tôi ngước đầu nhìn kẻ nãy giờ vẫn im như thóc – Kim Nguyệt Dạ.
Không những mặt mà cả người hắn đều bê bết vết bẩn. Trông hắn như tên ăn mày vừa chui từ bãi rác lên, ngồi im re một chỗ.
“Cô ném đủ chưa?” Lúc này mà hắn vẫn mỉm cười, nếu như không phải hắn bị diên thì có lẽ tôi bị hoa mất rồi.
“Hả?” Ném… ném đủ rồi!”
“Tô Hựu Tuệ… lần này cả hai ta tiêu thật rồi!” Kim Nguyệt Dạ nhún vai rồi nhìn xung quanh.
“…”
Tôi ngó khắp cửa tiệm. Chúa ơi! Tôi vừa làm gì thế này? Tất cả mọi người, kể cả phục vụ đều mắt tròn mắt dẹt nhìn chúng tôi…
Tô Hựu Tuệ! Mày bị sao vậy? Muốn trả đũa thì cũng không nên làm thế này! Mày là công chúa kiêu hãnh của trường Minh Đức cơ mà! Lần này toi thật rồi…
Tôi chẳng thèm để ý đến tên Kim Nguyệt Dạ, co giò chạy trốn khỏi nơi mình vừa gây nên chuyện lớn…
“Cô bé ơi, đợi chút!” Là ai gọi tôi thế? Tôi đã chãy thoát ra khỏi cửa tiệm nhưng khi nghe thấy tiếng gọi đó bèn dừng bước.
Hóa ra là một người mặc áo tím, đeo mạng che mặt cũng màu tím nốt. Lẽ nào là Lý Triết Vũ?
Không, Triết Vũ có đôi mắt màu cà phê cơ…
Người mặc áo tím khẽ gật đầu:
“Nào, đưa tay cho ta! Ừm…” Bà ta chìa tay về phía tôi.
Đây mà là tay người ư? Lại còn là tay của phụ nữ nữa chứ! Cha mẹ ơi, bàn tay nhăn nheo đến độ khiến cho người ta có cảm giác như cái cây khô quắc vì không nước tưới.
Tôi do dự một lát, rụt tay lại.
“Đừng sợ! Nào…” Người mặc áo tím nhẹ nhàng chỉ vào tay tôi. Tôi run lập cập chìa ra.
Người mặc áo tim cầm lấy tay tôi.
“Cháu luôn lưỡng lự đứng giữa thế giới thật và thế giới hư ảo…”
“Thật? Hư ảo?” Tôi tự lẩm nhẩm, không hiểu ý bà ta.
“…Sẽ có hai chân mệnh thiên tử cùn