Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2385 lượt.

? Bây giờ còn đau không?”.

Hạ Mạt ngẩn người ngạc nhiên.

Trong lòng cô bình lặng. Vết thương ngoài da bé tí tẹo bằng cái móng tay trên trán lẽ nào cũng bị anh ấy nhìn thấy ư. Cúi đầu, Hạ Mạt không muốn bị người ta phát hiện ánh mắt mình đang sợ sệt. Đến lúc ngẩng đầu, nụ cười nhẹ nhàng lại xuất hiện trên khuôn mặt cô. “Không đau. Vết thương nhỏ không cần phải đi viện. Cảm ơn bạn. Cảm ơn anh Lạc Hi hộ tôi nhé”.

Lúc này xe của công ty cũng đã tới.

Vẫn để máy nổ, bác tài mở cửa xe cho Đào Thục Nhi. Thục Nhi nghi hoặc nhìn Khiết Ni không biết phải làm gì, cô lại quay nhìn Hạ Mạt hỏi:

“Hạ Mạt, cậu có đưa mình về không?”

“Ừ, mình có…”

“Vết thương trên trán không mau tới bệnh viện xử lý, ngộ nhỡ để lại sẹo thì sao?” Khiết Ni tiếp tục nói với Hạ Mạt, “Chị không phải đang muốn trở thành ca sĩ sao? Trên mặt ca sĩ không thể để có sẹo được”.

“Không sao đâu.” Hạ Mạt mỉm cười dịu dàng. Nếu như sẹo có thì vết thương trên mặt cô năm đó đã để lại dấu dài tới ba centimét rồi, vết thương nhỏ nhoi này thấm vào đâu, “Cảm ơn các bạn và anh Lạc Hi đã quan tâm, nhưng mình còn nhiều việc khác cần phải đi ngay. Xin lỗi nhé”.

Đào Thục Nhi có vẻ không còn kiên nhẫn, ngồi trong xe gọi:

“Hạ Mạt!”

“Chờ chút!” Khiết Ni ngăn Hạ Mạt đang chuẩn bị bỏ đi, cô đưa cho Hạ Mạt một tuýp thuốc mỡ rồi nói: “Anh Lạc Hi đoán chừng có thể chị sẽ không đồng ý đi bệnh viện, trên đường đi có ghé qua hiệu thuốc mua cho chị tuýp thuốc này. Về nhà chị nhớ bôi thuốc nhé, được không?”.

“…Ừ.”

Hạ Mạt cầm tuýp thuốc trong tay, cảm ơn Khiết Ni rồi nhanh chóng lên xe với Đào Thục Nhi. Cửa xe đóng lại, rồi lao vào màn đêm từ từ mất hút.

Liệu chị ấy có nhớ ra mình không?

Ánh sao lấp lánh.

Khiết Ni ngơ ngác đứng giữa trời đêm.

Cô nghĩ ngợi, lắc đầu cười khổ. Chị Hạ Mạt học cùng trường ngày xưa chắc không nhớ được mình đâu, hồi nãy chả thấy biểu hiện gì trong ánh mắt chị ấy.

***

Hai giờ đêm.

Rốt cuộc cũng đã kết thúc một ngày với những show diễn.

Bộ vest hàng hiệu tiện tay vứt trên ghế sofa màu tím đậm, ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua cửa sổ bức tường kính, Lạc Hi mệt mỏi nằm nhắm mắt như đứa trẻ, đôi chân dài đặt lên tràng kỷ, hình như anh ấy đã ngủ. Gió đêm thổi, rèm cửa lay động, phòng khách yên tĩnh không tiếng động.

Khiết Ni bưng sữa nóng từ dưới bếp lên, thấy Lạc Hi đang ngủ, cô quay người tính mang sữa cất đi. Lạc Hi quá mệt, ngày nào cũng bận rộn với các show diễn, ngày nào cũng phải đối diện với hàng đống phóng viên, với anh mà nói việc không làm phiền đến giấc ngủ là cực kỳ đáng quý.

Nhưng bất chợt có tiếng Lạc Hi sau lưng.

“Vết thương còn chảy máu không?”

Giọng nói khá mệt mỏi.

Trong mệt mỏi vẫn mang theo một mối bận tâm lo lắng.

Khiết Ni ngơ ngác một lúc mới nhận ra Lạc Hi đang hỏi về vết thương của Hạ Mạt, “Không còn chảy máu nữa, không có vấn đề gì lớn. Chị Doãn từ chối không đi bệnh viện, em đã đưa tuýp thuốc anh mua cho chị ấy”.

“Ừ.”

Lạc Hi cười, ngồi dậy dựa lưng vào sofa. Năm năm qua quả nhiên cô ấy chẳng có gì thay đổi, tính cách quật cường và khó thân thiện chẳng khác gì ngày xưa, có điều hình như sống rất thu mình.

Khiết Ni nghĩ một chút rồi quyết định nói: “Tối nay em có nói chuyện điện thoại với Thái Ni. Thái Ni nói Chủ nhật sau sẽ tiến hành đánh giá kết quả đào tạo huấn luyện những gương mặt mới, họ sẽ được đưa tới trung tâm mua bán Cầu Vồng, chia ra hai nhóm biểu diễn trên hai sân khấu, xem xem trên sân khấu họ thể hiện như thế nào và mức độ công chúng đón nhận ra sao”.

“Là cuộc thi sát hạch cuối cùng sao?” Lạc Hi ngồi thẳng dậy.

“Có lẽ thế. Xem bảng kế hoạch của Thái Ni đã tới thời điểm cuối cùng để xác định gương mặt mới phát hành đĩa nhạc.”

“Cô ta sẽ cùng nhóm với ai?”

Cô ta?

Khiết Ni không biết Lạc Hi ám chỉ cô ta là Phan Nam hay Hạ Mạt, cô lên tiếng thăm dò: “Vẫn chưa xác định… nhưng chị Phan…”

“A Nam không thành vấn đề.” Lạc Hi cười, “Không có gì đáng lo, A Nam bao nhiêu năm biểu diễn trong các phòng trà quán bar rồi vũ trường, có gì mà chưa trải qua”.

“Anh lo cho cho Hạ Mạt à?”

Lời vừa buông ra, Khiết Ni biết ngay mình đã lỡ mồm, lúng túng ngượng ngập hai má ửng đỏ. Hai năm nay làm trợ lý cho Lạc Hi, cô hiểu rất rõ Lạc Hi ghét nhất là bị người ta hỏi đến chuyện riêng tư.

Nhưng, lần này Lạc Hi lại không để ý, anh nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, “Hủy tất cả các show diễn vào Chủ nhật sau nhé”.

Khiết Ni kinh ngạc, “Nhưng, hôm đó có buổi thu hình tai Đài Truyền hình HBS, mọi người đã được thông báo, nếu anh…”.

Lạc Hi cười lạnh lùng, “Bảo họ, để bù lại, tôi sẽ tham gia chương trình Đối thoại và phỏng vấn”.

Khiết Ni lúc này mới thở phào.

Đêm càng khuya.

Ánh trăng sáng trong, trên chiếc sofa màu tím, Lạc Hi ngồi một mình yên lặng, nét trầm tư trên gương mặ


XtGem Forum catalog