Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.

ếng hát cô âm thanh rất rung động, âm thanh run rẩy trống rỗng đến nỗi khiến người ta thật sự cảm động, mọi người không thể cưỡng nổi sức hấp dẫn, hoàn toàn dựa vào tiếng hát đầy ma lực của cô ta”.

“Nhưng giọng hát hay như vậy mà không có cách nào hát ra được…”, Jam tiếc rẻ lắc đầu. Cô Doãn Hạ Mạt đó, gương mặt, cá tính đều rất thích hợp làm một ca sĩ, hôm nay nghe lại thì thấy tiếng hát rất tuyệt. Chỉ có một điều, một người không thể hát trước đám đông, sao có thể trở thành ca sĩ chứ?

Thái Ni cũng lắc đầu.

Anh cầm bút đánh một dấu gạch chéo màu đỏ lớn bên cạnh tên Doãn Hạ Mạt trong tập hồ sơ.

Trên sân khấu trống vắng.

Doãn Hạ Mạt hít thở thật sâu.

Cô mở to mắt.

Khán giả phía dưới sân khấu gần như đã bỏ đi hết, Khả Hân không biết phải làm thế nào, trên sâu khấu màu phấn hồng phía đối diện bên kia, Đới Tây đã bắt đầu hát bài thứ hai.

Lại không được ròi. Cuối cùng lại hỏng rồi.

Hạ Mạt cười nhạt, cô đã nghĩ là mình có thể chiến thắng được những đau buồn đen tối ngày xưa. Những năm qua cô đã trải qua quá nhiều đau khổ, còn cái gì đen tối mà cô chưa gặp phải. Vẫn biết rằng kiên cường thì không còn gì phải sợ, kết quả, cô vẫn là con bé bảy tuổi nhỏ bé năm nào.

Cánh tay cầm micro buông xuống.

Cô chuẩn bị rời sân khấu. Âm u nhìn bóng mình nghiêng nghiêng đổ dài trên sân khấu, tuy là lúc đầu ước ao trở thành ca sĩ không quá mãnh liệt, nhưng khoảnh khắc này đúng là phải từ bỏ, tự nhiên cô cảm thấy có cái gì đó đáng mất dần đi, lạnh buốt.

“A…”

“A…”

Quảng trường Cầu Vồng rầm rầm dậy sóng. Người người qua lại, xe cộ chen chúc nối đuôi nhau trên quảng trường Cầu Vồng. Vô số bong bóng bay nhảy múa lượn, vô số hàng quán, tủ kính trưng bày nhấp nháy đén trên quảng trường Cầu Vồng…

Vô số những hưng phấn.

Tiếng thét.

Tiếng gào.

Như nước thủy triều dâng.

Từ sau hướng tới trước.

Đột ngột ập tới.

Mãnh liệt trỗi dậy.

Tiếng kêu giống như gió lốc cuốn đầy hưng phần khiến người ta choáng váng, giống như tia chớp xuất hiện đột ngột, giống như không khí dần lớn mạnh tràn đầy trên biển động.

Tiếng thét kêu gào cuồng nhiệt đột ngột ập tới khiến Hạ Mạt giật mình ngơ ngác.

Trên sâu khấu, cô đứng lặng người.

Theo tiếng kêu từ phía đông quảng trường chuyển tới.

Trong chớp mắt.

Qua kính xe, mấy người trong chiếc Porsche cũng kinh ngạc dướng theo tiếng la hét. Quảng trường người quá đông, tất cả đột nhiên điên cuồng cố gắng chen nhau lên phía trước. Hội Thái Ni vì ngồi trong xe nên không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.

Trên sâu khấu màu hồng.

Bài hát của Đới Tây bị tiếng thét kia cắt ngang, cô nghi hoặc nhìn về phía đông quảng trường. Ngụy Nhân và Phan Nam đứng trong góc sân khấu cũng hướng về phía đám người chen lấn kia.

Ngụy Nhân đã nhận ra, đột nhiên gào lên một tiếng!

Đới Tây cũng kinh ngạc đưa tay bụm miệng.

Phan Nam cũng ngơ ngác đứng đờ ra.

Trong chiếc Bentley dài màu đen.

Thẩm quản gia liên mồn nhắc tài xế nhanh chóng cho xe khởi hành, trong lòng thấp tha thấp thỏm không yên, nhìn thăm dò sắc mặt Thiếu gia, lo sợ Thiếu gia xuất hiện hồi ức liên quan đến cô gái đó. Nhưng, trên quảng trường Cầu Vồng, tất cả mọi người đột nhiên điên cuồng chen lấn xô đẩy, đông đến một giọt nước cũng không lọt qua, chiếc Bentley cũng đành chịu chết, không nhích nổi một phân.

Âu Thần vẫn mải miết nhìn cô gái trên sâu khấu, vẻ mặt chú tâm, ly rược nắm chặt trên tay đã bị anh quên từ bao giờ.

Cô gái buồn rầu trầm ngâm chuẩn bị rời sân khấu nhưng lại dừng bước, cô nhìn về phía đám người đang chen lấn kia, trong đôi mắt đột nhiên bừng sáng kinh ngạc, thần sắc hơi đờ đẫn.

Âu Thần từ cửa sổ xe nhìn theo hướng ánh mắt cô gái.

Chỉ thấy giữa quảng trường, trong đám đông hỗn loạn chen chúc gào thét dần dần rẽ thành một con đường hẹp, mấy mươi phóng viên đài truyền hình vác máy quay, micro, ống chĩa vào mặt một chàng trai có gương mặt đẹp tuyệt vời như làn sương sớm. Chàng trai đó có làn da như men sứ, môi tựa hoa anh đào, cười mà như không, dương mặt đẹp kiểu khuynh quốc khuynh thành như trong các truyền thuyết.

Cô gái đang nhìn chàng trai này sao?

Âu Thần trầm ngâm suy nghĩ.

Một cái gì đó đố kỵ không rõ khiến đôi mắt anh càng âm u đen tối, gương mặt điển trai tuấn tú lúc này trở nên băng lạnh. Anh hít sâu, cố gắng xua đuổi cái cảm giác hoang đường kỳ quái này. Rồi trong đầu lại xuất hiện một cơn đau dữ dội, môi anh trắng bệch vì đau.

Từ cửa sổ xe, Thẩm quản gia cũng nhìn thấy chàng thanh niên đó!

Một lần nữa ông lại trợn mắt, vội vàng quay lại nhìn gương mặt Thiếu gia, xác định Thiếu gia hình như không nhận ra điều gì, lúc đó ông mới thở phào nhẹ nhõm. Ông Trời ơi, hôm nay là ngày gì vậy…

“Là Lạc Hi!”

Nhã Luân kinh ngạc nói nhỏ, đúng vậy, chỉ có mỗi lần Lạc Hi xuất hiệ