Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2549 lượt.

ế trống.

“… Ngon thì ăn nhiều một chút đi.”

Cô gắp một cái cánh gà vào bát của Tiểu Trừng và cười mãn nguyện, ánh mắt
dịu hiền như ngắm nhìn Tiểu Trừng ăn một cách vui vẻ là chuyện hạnh phúc nhất đời cô.

“Em còn nhớ không, cách làm cánh gà là mẹ dạy cho hai chúng mình đấy.” Hạ
Mạt nghiêng đầu cười như nhớ lại, rồi cô lại gắp thêm một cái cánh gà bỏ vào trong bát, “Phải dùng nước sôi luộc sơ cánh gà, không thể nấu trực
tiếp như vậy sẽ rất khó chín…”.

“… Sau đó cho dầu vào xào cánh gà lên, rồi thêm chút đường…” Hạ Mạt vừa
nói vừa cười, “lần đầu tiên chị xào đường đến khét rồi mới cho cánh gà
vào và thế là tất cả đều cháy đen, nhưng em vẫn nói ngon, lúc đó em gạt
chị phải không?”

“…”

“…”

Ánh mặt trời chói chang, tiếng Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng tỏa ra khắp căn phòng, bên ngoài khung cửa sổ là cảnh sắc mùa xuân rực rỡ, con mèo đen vẫn nằm trên bệ cửa sổ liếm sữa. Những chiếc cánh gà trên cái bát ăn cơm ngày
càng nhiều dần, dần dần, đến khi không còn để được nữa, Hạ Mạt mới ngơ
ngác dừng đũa lại.

Và sau đó cô bắt đầu trầm mặc.

Ánh mắt hiền dịu từ từ mất đi từng chút, từng chút một, Doãn Hạ Mạt ngơ
ngác ngồi, ngơ ngác nhìn cái bát đã đầy ắp cánh gà và chiếc ghế trống
rỗng. Nét mặt Doãn Hạ Mạt không có chút biểu hiện gì, dường như cô không suy nghĩ gì cả, nếu không có người quấy rầy, cô có thể cứ mãi ngẩn
người ngồi như thế.

“Em cũng ăn chút đi có được không?”

Một cánh tay cẩn thận dùng muỗng chan một ít nước sốt vào cơm rồi múc một muỗng cơm đưa đến miệng cô.

“Dù là chỉ một chút thôi có được không?”

Giọng nói dịu dàng và cầu khẩn, chiếc muỗng đang dần kề vào môi cô, Âu Thần
muốn cô ăn chút gì đó dù là chỉ một chút. Từ khi Tiểu Trừng hôn mê cho
đến khi qua đời, cô hầu như không ăn bất cứ thứ gì, mấy ngày nay dù một
hạt cơm, một giọt nước cô cũng chẳng đụng tới.

“Hạ Mạt…”

Nhìn Hạ Mạt mím chặt môi, nỗi đau đớn bất lực và khủng hoảng vây kín Âu
Thần, không chịu nổi nữa, anh dang tay ôm chặt cô vào lòng, nhắm chặt
mắt lại, đau đớn nói, “Đừng như vậy, em mà như vậy thì Tiểu Trừng trên
thiên đàng nhìn thấy sẽ rất đau lòng.”

Trong vòng tay Âu Thần, đôi mắt Doãn Hạ Mạt mông lung nhìn về phía trước, đôi mắt vừa to vừa sâu, trống rỗng và vô hồn, cơ thể cô gầy trơ xương như
thể toàn bộ da thịt đều đã tan đi hết.

“Coi như là anh cầu xin em…”

Cánh tay Âu Thần ôm chặt Doãn Hạ Mạt, cậu hận mình không thể hòa nhập sinh mạng mình vào trong cơ thể cô.

“… Ăn một chút được không?”

Dường như cảm nhận được sự đau khổ của Âu Thần, cơ thể cô không cứng đờ ra
nữa. Âu Thần buông Hạ Mạt ra, lại một lần nữa xúc một muỗng cơm đưa đến
bên miệng cô. Đôi môi xanh xao nứt nẻ của cô vẫn khép chặt, Âu Thần ấn
cái muỗng vào đôi môi đang khép chặt của cô.

Nhìn cô ngơ ngác nuốt cơm, ánh mắt Âu Thần vui lên, anh dùng khăn giấy nhẹ
nhàng lau quanh miệng cô, sau đó lại múc thêm một muỗng cơm nhỏ, lần này để thêm chút thịt gà, lúc đưa muỗng đến gần anh nhỏ nhẹ:

“Đúng như vậy rồi, ăn chút nữa đi…”

Đúng lúc này, sắc mặt cô xanh xao dị thường, trên ngực bắt đầu kêu “ực ực”,
sau đó cô quay mặt đi há miệng “ựa” một tiếng rồi bắt đầu nôn!

Những thứ vừa được nuốt vào giờ bị cô nôn ra hết.

Doãn Hạ Mạt tiếp tục nôn thốc nôn tháo.

Liên tục từng ngụm lớn, sắc mặt cô trắng như tờ giấy, mồ hôi ướt đẫm, cô nôn ra chỉ toàn nước là nước.

“Hạ Mạt!”

Âu Thần đau đớn và tá hỏa đỡ lấy cô, cảm giác toàn thân cô lạnh toát đang
run lên bần bật, cô nôn như thể ruột gan phèo phổi sắp phun cả ra ngoài, mặt cô không hề có vẻ đau đớn. Cơn nôn mửa và thái độ ngơ ngác dửng
dưng này làm cho nỗi sợ trong lòng Âu Thần càng lớn dần lên.

Cơ thể cô dường như đã mất đi chức năng ăn cơ bản.

Bất luận là chuẩn bị cho cô món gì đi nữa, bất luận là vỗ về hay ép cô ăn
đi nữa, cô vẫn ngơ ngẩn nhìn về phía trước, ép ăn thì lại nôn ra hết.

Cô gầy tới mức đáng sợ.

Đã vậy ngày đêm lại không ngủ, dường như cơ thể cô cũng chẳng cần ngủ, chỉ khi nào bác sĩ chích thuốc an thần cô mới lịm đi. Cũng chỉ có những lúc cô mê man như vậy mới có thể truyền chút dinh dưỡng vào để duy trì sức
khỏe.

***

“Đứa em yêu quý bất hạnh đã qua đời, Doãn Hạ Mạt đau khổ tuyệt vọng!”

Hôm nay các sạp báo đều nhặt tờ Nhật báo Quất Tử lên hàng trên cùng, tin nóng này phút chốc đã thu hút được rất nhiều người.

Từ khi Hạ Mạt rời khỏi làng giải trí để lấy chồng danh gia giàu có, cô đã
dần thoát khỏi sự tò mò chú ý của mọi người. Tuy đám phóng viên săn tin
cũng rất quyết tâm moi cho bằng được những tin tức về cô sau khi lấy
chồng, tiếc rằng tập đoàn Âu Thị bảo vệ cô quá chu toàn, phóng viên các
báo đài khó lòng tiếp cận được cô, nên sau một thời gian dài cũng đành
bỏ cuộc.

Những gương mặt mới trong làng giải trí nhiều không đếm xuể, họ dần làm cho
mọi người quên lãng cô. Chỉ đến khi tin tức mới này được đăn