Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.
húng
được chuẩn bị để mở cuộc triển lãm tranh cho Doãn Trừng.
Sau khi Doãn Trừng mất, hầu như mọi ký ức của Doãn Hạ Mạt đều lưu lại những chuyện trong quá khứ, và rồi những bức tranh này đã cùng với cô trở về
với căn phòng của Doãn Trừng.
“Em còn nhớ những bức tranh này không?”
Một bức tranh nho nhỏ với những nét vẽ đơn giản non nớt, một cô bé tóc dài
tay dắt một chú bé con đang nghiêng đầu nhoẻn miệng cười nhìn một cậu
thiếu niên khác, cảnh trong tranh là mùa hè, có mặt trời vừa to vừa đỏ,
lại có cả những bong bóng bảy sắc đang bay vờn trong gió.
Khung kính khảm nạm chứa bức tranh này đã ngả màu thời gian, Âu Thần dùng ngón tay xoa nhẹ lên đó, anh nhớ lại và nói:
“Đây là bức tranh Tiểu Trừng vẽ lúc bảy tuổi, anh nghĩ là Tiểu Trừng lúc đó
hơi sợ anh, không thích anh và em ở bên nhau, nhưng hôm đó sinh nhật
anh, cậu ấy đã vẽ bức tranh này tặng anh.”
Doãn Hạ Mạt ngây ngô nhìn bức tranh.
“Đây toàn là tranh Tiểu Trừng vẽ.”
Âu Thần từ từ cầm từng bức, từng bức đặt trước mặt Doãn Hạ Mạt, trong mỗi
bức tranh đều có hình cô, giống như những tấm ảnh ghi lại sự thay đổi
của cô từ nhỏ đến lớn. Có bức vẽ cô đang đọc sách, có bức vẽ cô đang đi
trên con đường rợp bóng cây, bức lại vẽ cô đang phục vụ khách trong cửa
hàng bán bánh mì, bức thì trong phòng bếp cô đang nấu cơm.
“Em có phát hiện ra…”
Âu Thần ngắm nhìn Hạ Mạt trong từng bức tranh, hạ giọng nói:
“… dù là trong bức tranh nào đi nữa, Tiểu Trừng cũng đều vẽ em đang cười,
nụ cười thật rực rỡ, sán lạn như thể cuộc đời này chẳng có gì phải ưu tư phiền muộn, cuộc sống thật đơn giản và vui vẻ vô cùng.”
Từng bức, từng bức tranh.
Ánh mặt trời vàng rực từ khe hở giữa những lá cây phong rơi xuống là cảnh
cô đang đứng dưới gốc cây gọi anh và Tiểu Trừng ăn cơm, cô vừa kéo tay
Tiểu Trừng, vừa quay mặt về phía anh nói cười cái gì đó.
Trong phòng bệnh, hoa đỗ quyên nở rộ trên bệ cửa sổ, tay cô cầm bình tưới
nước quay đầu lại mỉm cười, những nét than chì nhẹ nhàng vẽ ra một nụ
cười rạng rỡ nở trên gương mặt Hạ Mạt.
Cô ngồi trước biển…
Cô ở giữa những đóa hoa…
Cô đang đong đưa trên chiếc xích đu…
Trong từng bức tranh Tiểu Trừng vẽ…
Cô đẹp đến nỗi khiến người xem mê mẩn ngắm nhìn.
Bởi vì tất cả hình ảnh cô trong những bức tranh đó đều đang cười, mỉm cười, cười giận, cười lớn vui vẻ, những nụ cười đó giống như ánh mặt trời rực rỡ trên những bông hoa đang nở rộ được thể hiện từ khóe môi đến ánh
mắt.
“Cái mà Tiểu Trừng muốn nhìn thấy nhất đó là nụ cười của em. Tiểu Trừng
thích nhất là nhìn thấy nụ cười của em.” Âu Thần nhẹ nhàng kéo cô ôm vào lòng. “Nếu như trên thiên đường, cậu ấy có thể nhìn thấy được em thì
cậu ấy nhất định muốn nhìn thấy em đang sống một cuộc sống vui vẻ, muốn
nhìn thấy được nụ cười luôn nở trên đôi môi em.”
Thân người Doãn Hạ Mạt vẫn đờ đẫn.
Đôi mắt cô hấp háy nhìn những bức tranh đó, hình như cô bị chúng thôi miên, thân người cô cứng đờ rất lâu, rất lâu, thân nhiệt càng lúc càng lạnh
buốt.
“Hạ Mạt, tỉnh lại đi…”
Âu Thần cố gắng dùng cơ thể ấm áp của mình ôm chặt Doãn Hạ Mạt trong lòng để xua đi cái lạnh buốt trên người cô.
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
Sắc đêm đen ngòm, Âu Thần ôm Hạ Mạt thật chặt, nói rõ ràng với cô từng câu
từng chữ. Thức tỉnh cô ấy, làm sao để thức tỉnh được cô ấy, nếu như hiện thực tàn khốc đó một lần nữa lại trải đầy máu trước mặt cô sẽ làm cô
thức tỉnh, cho dù có quá tàn nhẫn khốc liệt đi chăng nữa, Âu Thần cũng
sẽ quyết định chọn cách đó bằng được.
Nhưng…
Doãn Hạ Mạt thật sự đúng là không biết sao?
Hoặc giả trong tiềm thức của Hạ Mạt đã biết từ lâu, nhưng cô không thể nào
chịu đựng nổi sự yếu đuối nhu nhược của mình, và cũng không thể nào chấp nhận nỗi đau trước cái chết của cậu em trai, vì thế mới nhốt mình thật
kỹ trong sâu thẳm. Nếu như đem cô ấy ra thức tỉnh, cô ấy sẽ sống lại hay sẽ bị hủy diệt tới cùng? Chỉ có điều nếu như do cô ấy tự khép mình thì
kết quả sẽ lại chỉ còn có mình cô.
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
Doãn Hạ Mạt ngây ngô đờ đẫn nhìn mình hoặc mỉm cười, hoặc giận, hoặc cười
lớn vui vẻ trong từng bức tranh đang bày đầy trên giường và trên sàn
nhà, màu sắc trong các bức tranh sặc sỡ rối tung, câu nói đó giống như
trong cơn ác mộng vọng lại mãi không thôi. Thân người Doãn Hạ Mạt dần
dần từ chỗ lạnh buốt lại trở nên cứng đờ, rồi lại từ chỗ cứng đờ chuyển
qua run rẩy.
Rất chậm.
Khóe môi cô gần như không động đậy nổi.
Sau đó Doãn Hạ Mạt ngơ ngẩn đứng lên, cô rời khỏi vòng tay Âu Thần bước ra
ngoài phòng ngủ của Doãn Trừng. Cánh cửa sổ trong phòng khách mở ra,
chiếc màn cửa bị gió đêm thổi bay phần phật, Doãn Hạ Mạt không ngồi
trong chiếc ghế giống như trước nữa mà lại dựa lưng vào bức tường cuộn
mình ngồi dưới mặt sàn.
Thân người cô cuộn tròn như một con tôm chín.
Không ngừn