Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.
iàu sang cũng tạo ra sự hiếu kỳ của công chúng.
Bộ phim Hoạ cảnh thực sự trở nên rầm rộ sau khi được chính thức công chiếu.
Câu chuyện trong bộ phim như thực như mơ, khúc chiết cảm động, ống kính như đem hiện thực hoà quyện một cách hoàn hảo với thế giới huyền ảo, những
tình tiết bất ngờ khiến người xem rơi lệ. Kết thúc của bộ phim lại khiến người xem mỉm cười, làm rung động biết bao trái tim công chúng. Kỹ năng diễn xuất tinh tế của nam nữ diễn viên chính đã thể hiện được tình cảm
ăn nhập với nội dung của câu chuyện trong bộ phim nên đã nhận được những đánh giá tốt từ phía người xem!
Bộ phim Hoạ cảnh đã loại bỏ được những gượng gạo mà những bộ phim lớn trong nước hữu
danh vô thực thường hay có, trong một thời gian ngắn, doanh thu của
phòng vé đã lập nên một kỳ tích trong những năm gần đây. Thậm chí có nhà phê bình điện ảnh gạo cội đã nói rằng bộ phim này là mũi tiêm trợ tim,
một sự thay đổi cho thị trường điện ảnh trong nước đang sa sút.
Thế là trước thềm giải thưởng điện ảnh Kim lộc khai mạc, bộ phimHoạ cảnh trước xu thế "nóng" đương nhiên được nhận mười mấy đề cử, trong đó bao
gồm, giải phim xuất sắc nhất, giải đạo diễn xuất sắc nhất, giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất, giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất... Nổi
trội lên chỉ có bộ phim Thiên hạ thịnh thế cũng do Lạc Hi là diễn viên chính sản xuất năm ngoai là có thể xứng mặt cạnh tranh.
Doãn Hạ Mạt lại không hề quan tâm đến những việc này.
Cô bắt đầu lo lắng về Âu Thần.
Thời gian gần đây, Âu Thần chỉ quanh quẩn ở một vài nơi như phòng đọc sách,
phòng ngủ và một vài phòng khác. Hôm nay, sau khi Hạ Mạt nghỉ trưa dậy
thì thấy Âu Thần đi một mình về phía một căn phòng ở đầu hành lang lầu
một, và rồi, rất lâu không thấy đi ra.
Đắn đo mãi.
Cuối cùng Hạ Mạt cũng bước tới trước căn phòng đó gõ cửa. Âu Thần đi ra, vừa nhìn thấy là Hạ Mạt, sắc mặt Âu Thần thoáng chút bất ngờ và hoảng loạn.
Hạ Mạt đã nhìn thấy phía sau anh.
“Đây là...”
Doãn Hạ Mạt nghi hoặc bước vào.
Đó lại là một căn phòng trẻ em được bố trí trang hoàng rất đẹp! Mọi thứ
trong phòng đều là để chuẩn bị cho trẻ ít nhất là từ ba tuổi trở lên.
Đầu giường có bày vài con búp bê đáng yêu, trên cái bàn trang điểm nho
nhỏ có đủ các kiểu kẹp tóc mà các bé gái yêu thích, trong cái bàn học
xinh xắn có đủ các loại đồ dùng học tập, trên bàn lại có cả một quyển
nhật ký đang mở, có vẻ như mới vừa nãy Âu Thần còn đang viết gì trên đó.
Nhìn Âu Thần thản nhiên thu quyển sổ trên bàn lại, trong lòng Doãn Hạ Mạt
bỗng xuất hiện một cảm giác bất an. Nhớ tới hai căn phòng cho trẻ sơ
sinh ở tầng trên, Hạ Mạt ngẩn người ra, cô cất tiếng hỏi, “Đây là phòng
chuẩn bị cho con gái, có phải là anh cũng đã chuẩn bị một phòng cho con
trai rồi không?”.
Quả nhiên, ở đối diện với căn phòng trẻ con này, cô đã tìm thấy một căn
phòng dành cho con trai. Trong phòng mọi thứ cũng đã đều được chuẩn bị
xong, đồ dùng học tập, quần áo, đồ chơi, máy tính cho trẻ con sử dụng,
đủ loại sách dành cho trẻ con xem, thậm chí ở góc tường còn đặt một
chiếc xe đạp của trẻ con.
“Âu Thần...”.
Doãn Hạ Mạt nhìn Âu Thần một cách ngạc nhiên và đầy nghi ngờ.
“... Tại sao anh đã chuẩn bị phòng cho trẻ con sớm thế này, có chuyện gì sao?”
“Không có, chỉ là trang hoàng những căn phòng này làm anh cảm thấy rất vui.”
Âu Thần xoa đầu con gấu nâu nhỏ ở đầu giường, mỉm cười nói. Từng chút,
từng chút một, mọi vật dụng đồ đạc trong những căn phòng này đều là do
anh tự tay chuẩn bị, nghĩ tới việc sau này đứa con yêu có thể dùng đến
chúng, cái cảm giác vui sướng và thoả mãn đó tràn ngập trong lòng anh.
Doãn Hạ Mạt chằm chằm nhìn nụ cười của Âu Thần một cách ngờ vực.
Cô khẽ chau mày.
Nhất định là có chỗ nào đó không bình thường, tại sao Âu Thần phải vội vàng
chuẩn bị hết quần áo đồ dùng của con từ khi mới sinh cho đến khi bốn năm tuổi trước khi con chào đời như vậy? Lẽ nào Âu Thần...
Tuy nhiên biểu hiện trên nét mặt của Âu Thần lại hoàn hảo đến mức không thể hiện điều gì, nhưng sự rầu rĩ trong đáy mắt anh trước sau vẫn không hề
giảm bớt. Phải chăng những gì cô làm vẫn còn chưa đủ, phải chăng Âu Thần vẫn còn để tâm chuyện qua lại của cô và Lạc Hi...
Một ngày kia, khi quản gia Thẩm đưa cho Doãn Hạ Mạt thiệp mời tới dự lễ trao giải do ban tổ chức giải thưởng điện ảnh Kim lộc gửi tới, cô đang tưới nước cho cây trúc ở phòng khách. Nhìn tấm thiệp
mời vàng chói lọi đó, Hạ Mạt nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi quản gia Thẩm:
“Âu Thần đi ra ngoài rồi ạ?”
Quản gia Thẩm cung kính trả lời, “Thiếu gia chưa đi”.
“Anh ấy ở phòng đọc sách hay là phòng ngủ?”
“...”, quản gia Thẩm lưỡng lự giây lát rồi nói, “Hình như đều không có”.
“Ừm.”
Doãn Hạ Mạt ngẩn người, cô nói:
“Được rồi, cháu biết rồi.”
Âu Thần không ở trong phòng sách và phòng ngủ, trong hai căn phòng trẻ