Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2580 lượt.

ồn, nhưng
trong tận đáy mắt lại lấp lánh tia hi vọng yếu ớt. Anh đứng bật dậy đi
đến khung cửa, mở cửa sổ ra, ngọn gió trong đêm gào thét, cuốn theo
những bông tuyết bay vào.

Âu Thần vẫn ngỡ rằng, cái ngày mà Doãn Trừng đem tờ giấy ly hôn đưa cho
cô, cũng chính là lúc kết thúc tất cả. Tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký của
anh, đó là bản án khiến mọi chuyện kết thúc, cô sẽ rời xa anh, và những
ngày tháng tuyệt vời này chẳng qua là một thế giới huyền ảo như là những bong bóng nước.

Doãn Trừng đã trả nó lại cho anh.

Giống như là phạm nhân sắp bị hành hình đột nhiên nhận được cơ hội trì hoãn
việc thi hành án lại, Âu Thần đột nhiên cảm thấy không thể hoạch trù
nổi. Hay là, anh có thể khiến giấc mộng này cứ thế mà tiếp diễn, vĩnh
viễn không tỉnh lại. Cái suy nghĩ đó giày vò Âu Thần như phát điên, anh
muốn mặc kệ tất cả để nắm lấy cơ hội mình đang sở hữu, sẽ giữ chặt cô
lại bên mình.

Tuy nhiên, tại sao trong lòng anh cứ luôn cảm thấy khó chịu khổ sở?

Lúc anh có được cơ hội trì hoãn việc hành hình lại, phải chăng chính là kéo dài thời gian chịu án của cô? Quãng thời gian này cô thực sự vui vẻ
chứ, hay chỉ là sự giả tạo…

Những bông tuyết nhẹ nhàng bay vào.

Âu Thần siết chặt ngón tay, không để mình tiếp tục suy nghĩ, hay là đợi
một thời gian rồi hãy suy nghĩ về nó, bây giờ để giấc mộng này kéo dài
thêm ít lâu nữa. Trong khoảng thời gian này, anh rất muốn có cô bên
cạnh.

Hơi thở ấm áp và nụ cười thanh thản, chỉ cần có cô bên cạnh, lòng của anh sẽ bình yên trở lại.

Nhưng sao Doãn Hạ Mạt vẫn chưa về?

Lúc Hạ Mạt đi, cô nói muốn tự mình đi để hít thở không khí, kiên quyết không cần tài xế đưa đón.

Nhìn những bông tuyết trong không gian tính mịch, nỗi nhớ của Âu Thần càng
da diết hơn. Thế rồi Âu Thần bước ra khỏi phòng đọc sách, lấy chìa khóa
xe, bước nhanh ra ngoài.

Trong chốc lát anh khởi động chiếc xe của mình, những ngón tay nắm chặt vô
lăng của Âu Thần đột nhiên trở nên cứng đờ, trong lòng hiện ra bóng dáng nhợt nhạt đứng dưới tầng lầu cũ của nhà cô, không biết Hạ Mạt có gặp…

Không, không thể!

Lúc này anh ta đang phải tham dự bữa tiệc chia tay…

***

Một cánh tay xanh gầy gò đỡ Doãn Hạ Mạt bị ngã lên!

Khoảnh khắc mà những ngón tay đó chạm vào cô, trong đầu cô như là nổ tung ra
vô số bông tuyết, trước mắt như bao phủ một làn sương dày đặc, lúc này
cả thế giới tĩnh lặng đến mức không còn nghe thấy bất cứ một hơi thở
nào. Chỉ có hơi thở người đó cứ lượn lờ bao phủ lấy cô, giống như cánh
hoa anh đào cuối cùng rơi xuống băng tuyết, lạnh giá, trong suốt và mỏng manh…

“Thì ra đúng là anh.”

Tiếng nói phát ra từ trong tâm lý Doãn Hạ Mạt, cô ngẩn người ngắm nhìn những
bông tuyết không ngừng dày lên trên mặt đất, tay phải nắm chặt quai va
li, giống như đó là nguồn sức lực duy nhất của cô.

“Vừa nhìn thấy em từ nhà bước ra, anh cứ tưởng mình hoa mắt…” Giọng nói
ngừng lại, một lúc sau mới nín thở nói tiếp, “Sao em lại đến đây? Em trở về rồi sao…”.

Trong giọng nói chan chứa niềm hy vọng đó giống hệt như một con dao oán hận
đâm thẳng vào trái tim Doãn Hạ Mạt, cô đau đớn cắn chặt đôi môi, từ từ
ngẩng đầu về phía anh.

“Không phải ngày mai… anh đi Mỹ rồi sao? Tại sao lại ở đây?”

Trong màn đêm, những bông tuyết nhỏ nhắn, lấp lánh, âm thầm, lặng lẽ rơi
xuống vai và tóc anh, nghe thấy lời cô nói, trên môi anh hé ra một nụ
cười đau khổ, đôi mắt đen láy vẫn luôn chăm chú nhìn cô.

“Anh… vẫn luôn ở đây.”

Doãn Hạ Mạt nghẹn ngào.

“Vừa nãy anh đang ngủ trong xe, nhưng bỗng tỉnh dậy, sau đó thấy em từ nhà
đi ra, anh cho rằng cuối cùng ông trời đã cho anh một cơ hội…”

Trên chiếc xe hơi sang trọng kia phủ một lớp tuyết mỏng, dường như đã dừng ở đó rất lâu, rất lâu rồi.

“Nhưng có lẽ… anh nên ở trong xe nhìn theo em, không nên đuổi theo…”

Tuyết vẫn lặng lẽ rơi.

Những bông tuyết trắng ngần như những tia sáng trong đêm, giữa anh và cô
ngoài âm thanh nhẹ bay trong gió rồi vỡ vụn của những bông tuyết ra, còn lại chỉ là một khoảng lặng.

“Xin lỗi, anh nói ra những lời này, đã lại làm phiền em rồi.” Trầm lặng, Lạc Hi nói với giọng khổ sở, “Vừa rồi anh hồ đồ quá, nếu em trở về, thì sẽ
không xách theo va li bỏ đi”.

Doãn Hạ Mạt toàn thân như đông cứng lại, nỗi đau thầm kín trong lòng bỗng trỗi dậy khiến cô không biết nói gì cho phải.

“Tại sao em lại ra đây một mình, không có tài xế đưa đón à? Nếu em không
ngại, anh sẽ đưa em về, giờ này rất khó đón xe.” Doãn Hạ Mạt trước sau
vẫn đứng nhìn, cuối cùng ánh mắt của Lạc Hi cũng rời khỏi khuôn mặt cô,
gượng cười đưa tay nắm lấy va li.

“Không, không cần…”

Doãn Hạ Mạt lùi lại phía sau, nhưng giọng nói cô ngừng hẳn, cô nhìn về phía cánh tay nắm chặt quai va li của Lạc Hi.

Tay Lạc Hi cứng đờ.

“Xin lỗi, là anh quá đường đột… nếu như anh đưa em về, có người sẽ tức giận, anh bây giờ, đã không thích hợp…


Disneyland 1972 Love the old s