Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Có Thể Là Yêu

Chỉ Có Thể Là Yêu

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

đặt ra một dấu chấm hỏi to đùng về cô.

- Tôi đã giúp cậu ấy cởi hết quần áo ướt ra rồi. Bên tay trái có vết rách và bị chảy máu, nhưng cậu ta không cho ai đụng vào nên không bôi thuốc và băng lại được.- Người đàn ông nói
liền một hơi.

Thảo Nhi nhìn đống bông băng trên bàn, khẽ lay:

- Anh Long, Saphia em mang cho anh rồi đây. Dậy đi.

Chẳng có phản ứng nào chứng tỏ là Long
nghe thấy cô gọi. Thảo Nhi nhấc cánh tay trái của anh ra, tim cô nhói
lên một cái khi thấy vết rách dài ở cánh tay. Tuy không sâu nhưng máu
cũng đã loang ra ướt thẫm một bên tay áo. Cô với lấy chai thuốc sát
trùng, dùng bông thấm và bắt đầu lau vết thương. Có lẽ đau nên khi bông
vừa chạm vào vết thương, Long chộp lấy tay cô. Bị bất ngờ, Nhi đánh rơi
cả lọ nước sát trùng đang cầm trên tay. Cô nghe anh nói, rất khẽ:

- Em đâu có muốn chữa tất cả những vết thương trong lòng tôi, đúng không?

Bối rối vì câu hỏi rõ ràng không phải
được nói ra vì mê sảng ấy, Thảo Nhi im lặng. Long lại buông tay ra và
nằm im. Cô làm những việc còn lại trong sự im lìm đến ghê rợn của căn
phòng. Nét mặt của người đàn ông mà cô không biết tên kia đã giãn ra nhẹ nhõm. Anh ta ra hiệu cho Thắm đi xuống, để mặc cô với Long ở lại. Nhi
cứ ngồi bên giường nhìn anh, chỉ có khi anh ngủ cô mới được ngắm gương
mặt mà cô yêu một cách thỏa thích. Vẻ mặt lúc ngủ của anh làm cho người
khác phải ghen tị, dường như đó là một giấc ngủ thật ngon, thật sâu,
thật yên bình và không có một chút vướng bận. Anh ngủ hiền quá, chẳng có đôi mắt lạnh như băng, chẳng có nụ cười cao ngạo.

- Tại sao vẫn còn ở đây?- Long thình lình cất tiếng hỏi và mở mắt ra.

- Anh có vẻ tỉnh táo rồi nhỉ?

Long không đáp, với lấy ly rượu để trên bàn uống một hơi cạn sạch. Rồi anh lại nằm xuống, nhìn cô tiếp:

- Cô kiếm một căn phòng nào đó nghỉ tạm đi. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện.

Anh nhắm mắt lại rồi, cô mới đứng dậy, tắt đèn, khép cửa lại và đi xuống.

Khi xuống đến quầy bar thì chỉ còn có
người đàn ông khi nãy ở đó, không thấy bóng ba cô nhân viên đâu. Ai từng biết đến Long trước đây thì hẳn sẽ rất tò mò về cô, không riêng gì
người đàn ông này. Họ sẽ vô cùng bất ngờ khi thấy một cô gái có thể chạm được vào anh, một cô gái có thể khiến Long ngoan ngoãn nằm im, một cô
gái mà dù nhắm mắt anh cũng không lầm với bàn tay của bất kì ai. Rõ ràng với những người ở đây, Thảo Nhi là một nhân vật kì bí mà họ muốn tìm
hiểu.

- Long ngủ hẳn rồi chứ em?- Anh ta thay đổi hẳn cách xưng hô với cô.

- Vâng.

- Em vẫn muốn tới bệnh viện chứ?

- Ơ...

- Đã khuya lắm rồi. Anh nghĩ em nên nghỉ lại đây thì hơn. Anh đã sắp xếp cho em ở phòng bên cạnh phòng của Long
rồi. Em cứ lên đó nghỉ ngơi đi, sáng mai anh sẽ đưa em quay lại viện.

- Em có vài chuyện muốn hỏi anh.- Cô ngập ngừng nói.

- Chuyện gì vậy? Anh tên là Dương, em tên gì?

- Em tên Nhi ạ!

- Thế em muốn biết chuyện gì?

- Tại sao cả tay của anh Long và Lâm đều bị thương thế ạ?- Cuối cùng cô cũng nói ra được khúc mắc lớn nhất trong lòng từ tối đến giờ.

- À, Long bị thương vì đỡ tấm biển quảng cáo khi nó suýt văng vào cậu nhóc kia.

Thảo Nhi nhìn anh ta sửng sốt. Anh ta điềm đạm tiếp.

- Hồi tối, anh với Long trên đường từ
khách sạn Paradise về đây, đang đi thì tự nhiên cậu ta ở đâu lao ngay
vào đầu ô tô. Mà em biết đấy, bão gió như thế, mưa thì mù mịt nên tầm
nhìn của Long cũng bị hạn chế nhiều. Cũng may là Long đi rất chậm, chứ
nếu cậu ấy mà đi với tốc độ thường ngày thì chắc chắn có án mạng rồi.

Thấy cậu Lâm ngã ra, bọn anh xuống xe,
nhưng thật may là cậu ta không sao, chỉ sợ hãi một chút. Cậu ta nói gió
to giật chiếc ô của cậu ta và kéo luôn cậu ta xuống lòng đường. Long đề
nghị cho cậu ta đi nhờ về thì đúng lúc một tấm biển quảng cáo của một
nhà nghỉ gần đó bị giật tung ra và rơi xuống, bay thẳng về phía hai
người họ. Long giơ tay ra đỡ thì bị nó cào rách, còn em của em mất thăng bằng ngã xuống đường nên mới gãy tay. Mọi chuyện chỉ có thế thôi. Sau
đó bọn anh đưa Lâm vào viện, anh ở lại còn Long xin địa chỉ và về đón
người nhà của cậu ta đến. Nhưng anh có cảm giác em và Long đã quen nhau
từ trước phải không?

- Dạ tụi em có quen nhau ở Hà Nội ạ!

- Ra vậy.- Dương gật gù.- Thôi em lên phòng nghỉ đi. Phòng 508 đó.

Thảo Nhi đứng dậy, chào Dương và đi lên căn phòng anh ta đã sắp sẵn cho mình.

Đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời đen
ngòm, thỉnh thoảng lại nhá lên một ánh chớp sáng lòa, cô nghĩ đến Long.
Anh đã ngủ chưa? Cơn sốt có còn hành hạ anh không? Hôm nay anh đã cứu
một người mà thậm chí anh còn không quen biết người đó, cô cảm thấy vui
vì anh đã biết quan tâm đến người khác. Nhưng tại sao anh vẫn ở đây
trong cái thời tiết này? Lần gần đây nhất liên lạc với Tú Linh, Linh nói lần đua xe kế tiếp là ở trên Đà Lạt cơ mà. Ngoài trời gió vẫn giật lên
từng hồi giận dữ. Đêm nay bão sẽ vào đất liền, nhưng biển còn phải động
vài hôm