Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
ăn sáng đã chứ? Có ai ăn thịt đâu mà chạy ghê thế?
Nhi gạt tay hắn ra khỏi vai mình, thừa
cơ hội đó, hắn lại vòng tay ôm lấy eo cô. Thảo Nhi cố vùng thoát ra,
nhưng không tài nào thắng nổi hắn. Đến nước này, cô chỉ có thể la lên mà thôi, dù rằng như thế thì sẽ rất mất mặt. Nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng cô thì có tiếng bước chân đi xuống cầu thang. Cả hai
nhìn lên, thấy Long đang lững thững đi xuống. Bình bất đắc dĩ phải buông tay hắn ra khỏi eo cô. Long tiến lại gần, nhìn ánh mắt run rẩy của cô
rồi lại liếc sang Bình. Cái liếc ấy làm hắn lạnh sống lưng.
Và rồi thật bất ngờ, Long vung tay giáng vào giữa mặt hắn một cú đánh như trời giáng. Bình loạng choạng ngã
xuống chiếc ghế dựa mà Nhi hay ngồi ghi chép, kèm theo đó là một tiếng
«huỵch». Một cú đánh ăn điểm trên võ đài quyền Anh. Vừa sợ, vừa giận
điên người lên vì bị làm nhục, Bình đứng dậy định lao vào Long. Nhưng
trước khi làm được điều ấy, hắn đã bị Long túm lấy cổ áo. Mặc dù không
hề nhỏ con hơn Long, nhưng gương mặt lạnh lùng, ánh mắt có uy của anh đã áp đảo và làm hắn tự nhiên mềm nhũn người ra. Long gằn giọng :
- Tao nói một lần thôi, nghe cho rõ đây. Tao có thể cho mày ngồi tù rục xương vì tội danh quấy rối tình dục đấy, hiểu không? Khôn hồn thì cút về nơi mày đến và nhớ đừng có ngu xuẩn làm lại cái chuyện này thêm bất kì một lần nào nữa.
Rồi bỏ mặc hắn ngơ ngác giữa phòng, Long quay người, nắm lấy tay Thảo Nhi và dắt cô ra cửa.
Khi chiếc xe đã bon bon trên đường đua
của trường đua Ngư Long, Long thậm chí chẳng nói với cô một câu nào, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước. Lúc anh giận dữ trông thật đáng sợ. Chiếc xe ngày càng tăng tốc, đến khi Nhi bắt đầu run lên vì sợ thì chiếc xe
phanh kít lại trong một khoảng sân rộng toàn ô tô. Chiếc xe dừng bất ngờ đến nỗi cô có cảm tưởng nó sẽ lao ngay xuống biển, và quả thật nó dừng
lại khi còn cách hàng song chắn có không đến nửa mét, qua đó là biển.
Đây là quần thể khách sạn nhà hàng nổi
tiếng nhất Cát Bà, mang tên Paradise. Khách sạn này nằm ngay trên một
vách đá cheo leo, phía trước mặt là biển khơi ngày đêm sóng vỗ. Chính
bởi tọa lạc trên địa điểm đặc biệt nên quần thể khách sạn và nhà hàng
Paradise là chọn lựa đầu tiên của những du khách có tiền. Khu nghỉ mát 5 sao này có đầy đủ tiện nghi, các phương tiện giải trí và mua vui. Nhi
cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên khi Long đến đây.
Tiếng điện thoại cắt đứt sự yên lặng suốt từ đầu đến giờ của cả hai. Là Lâm gọi.
- Nghe máy đi chứ.- Long nhẹ nhàng nhắc nhở và anh mở cửa bước ra ngoài một cách tế nhị.
Nhi nhìn theo anh và đưa máy lên trả lời.
- Chị đi đâu sớm thế ?- Giọng Lâm vẫn còn ngái ngủ.
- Đang đi ăn sáng với anh Long.
- Thế mà em còn sợ Nhi bị tên kia bắt
cóc rồi thủ tiêu luôn chứ.- Lâm cười phá lên- Biết anh Long ở nhà mình
rồi à ? Tối qua mẹ cứ cảm ơn anh ấy rối rít.
- Ừ, chút nữa về thôi.
- Cứ đi chơi thoải mái đi. Đằng nào ở nhà cũng có việc gì đâu. Thế nhá.
Chẳng để cô có cơ hội phản ứng, Lâm cúp
máy. Nhi nhìn ra ngoài, Long đang đứng ở chỗ góc sân, nhìn ra biển. Quả
nhiên cảnh biển nhìn từ đây thật đẹp. Cô đến đứng cạnh anh, nắng sớm làm bóng hai người trải dài về phía sau.
- Vết thương trên tay anh thế nào rồi ?- Cô chợt nhớ ra.
- Mọi vết thương đều có thể lành lại mà. Chúng ta sẽ đợi họ hay em muốn ăn trước ?
- Ai ạ ?- Cô ngơ ngác nhìn anh không hiểu.
- Một số người mà tôi nghĩ họ rất mong gặp em, và em cũng vậy.
- Chị Linh và anh Khánh ạ? Họ ở đây sao?
- Có lẽ sắp đến rồi.
- Sắp có một cuộc đua xe ở đây ạ?
- Phải.
- Sao em không nghe chị Linh nói gì nhỉ?
- Vì Linh đâu có biết sẽ có bão.
Lời giải thích của Long chẳng làm rõ gì
hơn mà càng làm cô cảm thấy mình ngu ngốc dần đi. Nhưng cô không kịp
thắc mắc vì có tiếng xe ô tô, không phải là một chiếc mà là rất nhiều
chiếc đang đến. Cả hai quay ra phía đường, hơn chục chiếc xe đang nối
nhau chạy về phía họ, dẫn đầu là chiếc xe màu hồng của Tú Linh, ngay sau đó là Prince Sun.
Đoàn xe nối đuôi nhau tiến vào và đậu thành một hàng song song với xe của Long.
Một tiếng reo đầy phấn khích ngay sau khi cửa chiếc xe màu hồng mở ra.
- Chị không ngờ em đã ở đây rồi.- Tú Linh ôm chầm lấy cô.- Hôm qua chị gọi cho em mãi mà không được.
Thái độ hồ hởi của Linh làm những người
xuống xe sau có vẻ ngạc nhiên. Họ tươi cười tiến về phía Long, Nhi,
Khánh và Linh đang đứng, nhưng vẫn không dấu nổi sự tò mò về Nhi. Long
lần lượt bắt tay họ và cả nhóm tiến về khách sạn chính. Họ nhận chìa
khóa và đi lên phòng ngay. Long hẹn gặp họ ở nhà ăn rồi ra hiệu cho Nhi
đi theo mình.
Hai người đi dọc hành lang sạch sẽ và
sáng bóng, được lát bởi một loại gạch men cao cấp, tiến về phía nhà hàng Paradise 1, một nơi sang trọng có thể vừa thưởng thức các món hải sản
vừa ngắm cảnh biển.Có đến 5 nhà hàng Paradise ở đây, và Paradise một là
nơi cao cấp nhất. Cạ