Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
ẹ, mà
là...con dâu.- Cô mỉm cười và quay người đi vào phòng ăn, hình như cố
che dấu đi sự thẹn thùng của mình.
- Aaaaa......... Ha- Long chạy theo cô, vui sướng ôm ngang người cô, nhấc lên và quay đến mấy vòng.- Ha ha... Vui quá!
- Bỏ em xuống...- Cô kêu lên.
- Hèm...- Mẹ anh khẽ ho khiến cả hai cùng ngượng chín người.
Long vội bỏ Nhi xuống và lăng xăng theo cô vào phòng ăn.
Tháng 6. Đợt thi tốt nghiệp cuối cùng
cũng xong. Trước khi nhận được bằng, Nhi vẫn lại ra đảo phụ giúp dì
Huyền làm việc. Chỉ khác là giờ Long lúc nào cũng kè kè với cô, ăn nghỉ
luôn tại nhà nghỉ của dì nữa.
- Này anh.
- Sao thế vợ yêu?
- Anh định không về bên Paradise à? Ngày mai cuộc đua bắt đầu rồi mà.
- Kệ nó đấy.- Anh kéo cô vào lòng và hôn cô.
- Này- Cô đẩy anh ra- Đã nói cấm sờ soạng rồi mà.
- Sắp làm vợ anh rồi mà còn ngượng à?-
Long phá ra cười- Nói thật nhé ! Ngày xưa anh ghét chuyện này lắm đấy.
Mấy thằng trong đội còn bảo không khéo anh bị gay như thằng Vũ.
- Thế sao còn sờ soạng?- Cô trừng mắt.
- Tự dưng muốn làm đàn ông.- Anh lại cười trêu cô- Ai bảo em đáng yêu quá, làm anh muốn ăn thịt em luôn.
- Bệnh à?- Cô đánh vào vai anh.
- Ừ, có những lúc anh nghĩ anh bị bệnh đấy. Bệnh sợ tình dục.- Long gật đầu.
- Hả?- Cô giật mình, trợn mắt nhìn anh.
- Thật đấy. Lý do thì... thật xấu hổ...
- Có chuyện gì xảy ra à? Hay lúc đi đánh nhau anh bị ai đá trúng...
- Muốn thử không? Biết liền...- Anh giả
vờ vật cô xuống giường khiến cô la lên, và thẳng chân đạp vào bụng anh-
Ui da, anh đùa thôi mà, sao đá anh. Cẩn thận không đùa thành thật đó
nhé...
- Ai bảo trêu em.- Cô lườm một cái cháy mặt.
- Thì thôi...- Anh lại ngả người nằm ra giường.
- Thế rốt cục chuyện đó là thế nào?
- À, nhưng kể rồi em đừng shock nhé!
- Anh xấu xa thế nào em cũng biết hết rồi, còn có gì để mà shock nữa.- Cô bĩu môi.
- Anh cứ cảnh báo em trước, chứ anh không tin là em không shock tí nào đâu.
- Thì cứ kể xem nào, nhanh em còn xuống nấu cơm.
- Cái lần đầu tiên của anh ấy, là vào năm anh 16 tuổi.
- Hả?- Cô há hốc mồm, mắt trợn ngược, cứ như nhìn thấy người ngoài hành tinh vậy.
- Biết ngay mà.
- 16 tuổi ?- Cô hỏi lại- Anh phóng đãng quá đấy nhỉ?
- Dám phê phán anh thế à?- Anh véo má cô.
- Thôi em không nói nữa, kể coi nào.
- Thực ra, đó đâu phải là ở anh đâu. Hồi đó anh ngoan lắm đấy nhé!
- Ngoan mà nếm mùi đời sớm thế?
- Lại cạch khóe nữa. Anh không kể nữa đâu.
- Không kể em đi nấu cơm.
Biết không thể thắng lại cô, anh tiếp :
- Thôi, biết ngay là thua em mà. Ngồi
yên nghe anh kể nè. Cái hồi đó anh còn trẻ con mà, có biết gì đâu. Trưa
nào cũng đi học về, rồi đến chỗ dì Lan làm việc cùng dì đi ăn, chiều lại đi học tiếp. Dì Lan làm ở câu lạc bộ người mẫu. Người làm chuyện đó với anh là một đồng nghiệp của dì.
- Ặc...- Cô choáng váng quay sang nhìn anh, thất sắc.
- Phải nói là anh bị bà ta cưỡng bức mới đúng.- Long cau có đầy vẻ bức xúc- Anh bị dụ dỗ mà. Từ đó anh sợ hẳn
cái chuyện kinh dị đó.
- Ai bảo đẹp trai phong độ sớm quá làm chi.- Cô bật cười trước gương mặt méo xệch của anh.
- Từ đó, anh căm ghét bọn đàn bà, nhất là bọn chân dài lẳng lơ.
- Cũng hay ho nhỉ?- Cô cười khanh khách.
- Em thấy hay lắm à?
- Nhìn cái mặt anh kìa.- Cô cọ trán vào trán anh.- Tội nghiệp cho mấy cô gái vì thế mà bị ghét lây.
- Như nhau cả thôi...đâu có như em. Vừa động vào cái là đã giãy nảy lên như đỉa phải vôi rồi.
- Xin anh...- Cô lè lưỡi trêu- Em là con gái nhà lành. Thôi ngủ tiếp đi, chút được cơm em gọi.
Cô nháy mắt cười thật tươi rồi đi ra khỏi phòng.
*
- Anh hẹn em ra đây có việc gì thế?- Thảo Nhi tươi cười nhìn Duy.- Anh lại ra đây chụp ảnh đấy à?
- Không, anh ra để tìm em.
- Tìm em? Có chuyện gì vậy.
- Anh có cái này muốn đưa cho em xem.- Duy vẫn tỏ ra với cô một thái độ xa lạ.
Anh đặt lên bàn chiếc điện thoại của
mình, bên trong đã mở sẵn một đoạn video. Ngạc nhiên, Nhi cầm lên xem,
nhưng những âm thanh và hình ảnh trong cuốn băng làm cô tái mặt, đánh
rơi cả điện thoại.
- Anh…anh…- Cô nhìn anh vẻ căm giận không sao nói thành lời.
Và một sự lo sợ nhen lên trong lòng cô.
- Anh nghĩ đó chỉ là chuyện bình thường thôi mà. Hôm đó em cũng đồng tình hưởng ứng đấy chứ.- Duy nhún vai, cười khinh khỉnh.
- Rốt cục là anh muốn gì?- Cô đập bàn run run hỏi.
- Không gì cả. Em đâu có gì có thể cho anh lấy được đâu. Nhưng anh nghĩ với một số người thì đoạn phim này rất có giá đấy.
- Tôi… tôi cấm anh…- Nhi sợ hãi hét lên, rồi cô bật khóc, cô không dám tưởng tượng đến những điều khủng khiếp
đang đợi chờ cô