Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Có Thể Là Yêu

Chỉ Có Thể Là Yêu

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

ai giờ sáng em sẽ bay.- Cô gật đầu.- Em đến để chào anh. Sức khỏe anh chắc ổn rồi chứ ạ?

- Đã nói ngay từ đầu là anh không sao
mà. Anh rất tiếc đã không thể làm gì cho em, cuối cùng thì Long vẫn
biết. Anh không nghĩ là có đến hai máy quay ở trong gara ấy, cái kia
được bảo mật mà chỉ có Long mới biết. Lại còn cái đĩa kia nữa, chắc tên
kia đã kịp sao ra thêm một bản nữa trước khi đưa em cái thẻ phim.

- Chẳng phải anh nói, đã là họa thì sẽ
không tránh được sao? Nếu cứ sống như chưa hề xảy ra chuyện đó, thì chắc em sẽ luôn bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi và hổ thẹn mất.

- Có lẽ đi xa một thời gian sẽ làm em thanh thản hơn. Nhưng, có một tin mà anh muốn nói với em…- Khánh đột nhiên lặng lẽ hơn.

- Sao thế ạ?

- Long sắp kết hôn.

Một chút ngỡ ngàng hiện lên trên gương mặt Nhi. Nhưng rồi cô mỉm cười:

- Đó là điều đương nhiên phải làm mà
anh. Anh ấy cũng không còn trẻ nữa. Mẹ anh ấy rất mong anh ấy yên bề gia thất để còn tập trung vào kinh doanh nữa.

- Em không buồn sao?

- Nói là không thì thật là nói dối.
Nhưng em thấy mừng cho anh ấy nhiều hơn. Bọn em đã xác định là không thể bước tiếp nữa, thì tốt nhất nên quên nhau đi. Anh ấy nói em không được
đến tìm anh ấy, nên phiền anh gửi lời chúc mừng của em tới anh ấy, và
đưa cho anh ấy vật này giúp em.

Thảo Nhi đặt sợi dây chuyền có mang chiếc nhẫn kim cương lên bàn. Khánh nhìn chiếc nhẫn, anh thở dài:

- Đây là lần thứ hai em nhờ anh việc này. Lần trước anh đã từ chối em, nhưng lần này anh sẽ giúp em.

- Cám ơn anh.- Cô mỉm cười và đứng dậy.- Giờ em phải đi rồi, nếu trễ chút nữa chắc không bắt được xe bus.

- Để anh đưa em ra sân bay.- Anh đề nghị.

- Ơ không cần đâu ạ!- Cô lắc đầu- Em tự đi được mà.

- Thôi nào, anh có nói sẽ ở đấy đợi em
đến giờ lên máy bay đâu. Anh chỉ đưa em đến sân bay thôi mà. Chẳng lẽ em từ chối sự giúp đỡ từ một người bạn thân thiết của em.

Lời của Khánh không khi nào cô từ chối
được. Anh lái xe chở cô ra ngoại thành. Nhưng thay vì đi thẳng vào sân
bay, anh dừng lại trước một khách sạn kế bên sân bay, nói:

- Em nên nghỉ ngơi trong này rồi chừng nào đến giờ hãy ra.

- Ơ, không cần đâu ạ! Em đợi ở phòng chờ của sân bay cũng được mà.

Khánh kiên quyết xách va li của cô đi vào đại sảnh của khách sạn này. Anh tự tay nhận chìa khóa, đưa cho cô.

- Tiền anh cũng đã trả rồi. Em không ở cũng không lấy lại được. Chìa khóa đây, phòng 411. Chắc em biết đường lên chứ?

Nhi gật đầu đầy miễn cưỡng. Khánh lúc nào cũng tận tình với cô như thế.

- Vậy…- Anh đặt tay lên vai cô- Em bảo trọng nhé!

- Em sẽ không liên lạc lại với mọi người đâu, nên anh cho em gửi lời chào đến chị Linh nhé! Em sẽ rất nhớ chị ấy…

- Được rồi, lên nghỉ sớm đi.

Tận mắt nhìn thấy Nhi đi vào thang máy
rồi, Khánh mới ra khỏi khách sạn. Anh nhìn lên bầu trời, trong vắt. Và
anh lái xe, về nhà.

Có lẽ sẽ còn rất lâu nữa cô mới sẽ lại được ngắm bầu trời miền Bắc trong đêm hè thế này. Cuộc sống nơi xứ người ra sao cô cũng không biết rõ,
nhưng cô phải đi, vì cô không thể nào sống cùng với anh dưới một bầu
trời được.

Anh sẽ có gia đình. Người lấy anh sẽ
chăm sóc cho anh, sẽ không làm anh bận tâm nhiều như cô. Cô chúc anh
hạnh phúc, và cũng mong cho mình sớm tìm được hạnh phúc mới như anh. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, cô sẽ xa nơi này, nơi đã chôn dấu những kỉ niệm mà cả cuộc đời cô sẽ không bao giờ quên. Phải, sẽ không bao giờ quên.

1 giờ sáng. Tiếng máy bay rít trên đường băng nghe rợn người. Thảo Nhi xách hành lý trên tay, nhìn lại mình
trong gương một lần nữa. Có tiếng gõ cửa. Cô ngạc nhiên quay lại. Rồi cô xách luôn va li đi ra.

Phía sau cánh cửa, gương mặt thân quen
hiện ra, khiến cho cô bàng hoàng đánh rơi cả va ly. Long đứng đó, đôi
mắt nhìn cô, hàng lông mày vẫn cau lại theo thói quen, nó làm anh trở
nên dữ tợn hơn. Một người bên trong, một người bên ngoài cánh cửa, cả
hai nhìn nhau trân trân. Long khẽ động đậy, Nhi vội lùi lại theo phản
xạ. Long lách người đi vào, vẫn giữ thái độ lầm lì đáng sợ.

Nhi quay lại nhìn anh, nghĩ ngay đến lý do tại sao anh lại có mặt ở đây. Có lẽ Khánh đã nói cho anh hay.

- Có chuyện gì không? Đến giờ em ra sân bay rồi.

- Ai cho phép cô đi?- Long lên tiếng, đôi mắt anh nhìn cô đầy oán hận.

- Em phải đi thôi. Ở đây mãi, em sẽ sống và chết mòn trong cái quá khứ mất. Không lẽ anh muốn giữ em lại để tham dự lễ cưới của anh?

- À, phải, nếu tôi muốn thế thì sao?

“Anh ấy đang say.” Thảo Nhi thầm nghĩ, và đôi co với một người say là hành động ngu ngốc nhất trên đời.

- Em sẽ gửi thiệp mừng cho hai người.- Cô đáp, lại xách va li lên và định ra khỏi phòng.

Nhưng Long đã bật dậy, lao về phía cô,
túm lấy vai cô và đẩy mạnh cô vào tường. Anh nhìn cô bằng đôi mắt nảy
lửa, anh gằn giọng, chửi thề:

- Mẹ kiếp. Cô không còn coi tôi là cái
quái gì trong mắt cô


Polaroid