Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử

Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng­ Tử

Tác giả: bokhung_162001

Ngày cập nhật: 23:53 15/12/2015

Lượt xem: 1342446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.

ưởng bà quí lắm hả?_Vũ đáp lại

-Ừ, tui k quí nhưng vẫn được người ta coi trọng hơn đồ đầu con nhím như ông_Phuơng chả vừa

-Bà nói ai đầu nhím? Đồ Phuơng heo_Vũ nói

-tui k có giỡn à nha. Tui nói cho ông biết tuy tên ở nhà của tui có liên quan tới heo thật nhưng nó k phải heo mà là ỉn con_Phuơng chống hông chỉ thẳng vào mặt Vũ nói

-Nè, nói chuyện đàng hoàng nha. Tui ghét nhất là ai lấy tay chỉ thẳng vào mặt tui đó_Vũ nhăn mặt

Và rồi sau đó trận chiến lại bắt đầu. Có lẽ cặp này 1ngayf k cãi nhau thì ăn k ngon mà ngủ cũng chẳng yên

Trinh và Phong thì ngán ngẩm nhìn 2 con người đang cãi nhau kịch liệt, bao nhiêu thật xấu đều được khoe ra mà k hề hay biết. Nào là đi ngủ chảy nước miếng, nói mớ gọi tên thức ăn trong khi ngủ, rồi sáng mai nướng cho khét lẹt và lăn đùng xuống đất, rồi cả tới cái đầu tóc tổ quạ khi sáng dậy chưa chải đầu nữa... Tất cả, tất cả đều được vạch trần trước bàn dân thiên hạ

-Thôi kệ 2 người bọn họ đí. Lúc nào cũng vậy, có cản cũng như k_Trinh nói rồi đău nước cho Kiệt và Phong_NÈ, uống đi, chắc 2 người ai cũng khát hết rồi

-Cảm ơn cậu_Phong nói và cười nhẹ khi nhận được chai nước từ tay Trinh

-A, sao k mở được vậy nè?_Trinh nói khi dùng hết sức mở chai nước nhưng k được. K biết là tại chai nước cứng đầu hay là do Trinh quá yếu nữa, nhưng có vẻ cái giả thuyết thứ 2 nghe có vẻ hơi vô lí vì cho dù có là tiểu thư nhưng Trinh cũng k mềm yếu tới mức k mở được nắp chai nước, nếu nói là tại tay trơn thì có lí và giàu sức tuyết phục hơn

-Đưa đây cho mình_Phong nói rồi cầm lấy chai nước_Nè, lần sau thì nên chọn chai nào cho dễ mở nắp í, đừng có lấy mấy chai có mấy cái nắp cứng đầu này_Phong nói và cười nhẹ, nhưng hình như trong câu nói có gì đó hơi trêu chọc thì phải

( Cái nắp chai: Sao lại nói tui cứng đầu? Tui chỉ muốn ở lại đẻ 8 với cái chai thêm 1 chút thôi mà? Nhớ đó. tui sẽ xui khiến mọi cái nắp chai trên đời này chứng đối ông, chiến đấu cho tới hơi thở cuối cùng. Nắp chai vua chứ có phải nắp chai lính đâu mà dễ bị bắt nạt?_cái nắp chai suy nghĩ)

-Làm sao mà mình biết được cái nào là nắp chai lì lợm chứ?_Trinh ngây thơ hỏi lại

-Thì nói chuyện với nó. Này nhé, vd như thế này: Nắp chai ơi, em cho chị biết ở xưởng sản xuất em được mấy cái phiếu bé ngoan? Đó, như vậy đó_Phong nói

-Là sao? Tự nhiên hỏi nó, nó có trả lời được đâu?_Trinh vẫn ngu ngơ k hiểu

( cía nắp chai: Trời ơi là trời, 1 ông thì khùng hết sức. Tự nhiên hỏi ta ở xưởng được mấy cái phiếu bé ngoan, xưởng sản xuất đồ uống chứ có phải là trường mầm non cho mấy đứ con nít thò lò mũi xanh học đâu. Còn cái bà kia sao mà khờ thế? Bị người ta lừa mà k biết là sao?)

-Thì đó. Nếu cậu nói chuyện được với nó thì cậu đã k phải là con người_Phong nói

-Cậu...cậu lừa tớ?_Trinh sau 1 hồi suy nghĩ cũng chợt hiểu ra_Đứng lại!

Thế là Trinh rượt Phong chạy lòng vòng trong sân

Còn Kiệt thì sao? Nãy giờ anh chàng này khá im lặng nếu như k muốn nói rằng từ nãy giờ anh chàng chả nói 1 tiếng nào. Vì sao ư? Vì chàng ta đang mãi nhìn xung quanh, quay tới quay lui như để tìm 1 vật gì đó rất quan trọng. Tìm gì ư? Tất nhiên là tìm...Ngọc rồi.

"Quái lạ. Sao nãy giờ tìm hoài mà k thấy cô ấy nhỉ? K biết hôm nay có tới hay k nữa? Nhưng chắc là có vì lúc nãy mình ngoài cổng mình nghe các chú nhạc công nói giám sát là 3 cô gái xinh đẹp mà. Đi đâu rồi k biết"_Kiệt suy nghĩ, mắt vẫn k ngừng theo dõi xung quanh

-Nè Phuơng_Kiệt vỗ nhẹ vai Phuơng

-Gì thế?_cô nàng có vẻ hơi cáu, có lẽ là do sự tức giận khi cãi nhau và cả sự làm phiền của Kiệt đã làm cắt đứt nguồn suy nghĩ của Phuơng

-Cậu có thấy Ngọc ở đâu k?_Kiệt hỏi

-K biết. Lúc nãy nghe mình nói về khu vườn của Hội học sinh thì cậu ấy liền chạy về phía đó_Phuơng nói và chỉ về phía bên tay trái

-Cảm ơn cậu_Kiệt nói rồi quay gót

-K có gì_Phuơng nói rồi tiếp tục sự nghiệp cao cả của mình

Tại khu vườn của Hội học sinh..............

Ngọc đi dạo 1 vòng quanh khu vườn, nhìn ngắm mọi vật xung quanh bằng đôi mắt thích thú và thanh thản

" Đẹp thật. Giá mà nhà mình cũng có 1 nơi tuyệt vời như thế này. Nếu như là trước đây thì có lẽ mình đã có nhưng giờ đây thì khác rồi. Quá khứ thì vẫn luôn luôn là quá khứ, chỉ có hiện tại mới là nơi mà người ta đang sống thôi. Có nhung nhớ hay quên đi cái dĩ vãng xa xưa thì cũng chả ảnh hưởng gì. Đành phải chọn cách quên để hình ảnh của những ngày trong quá khứ phai nhạt, kết thúc những kỉ niệm tuơi đẹp xa xưa nhưng cũng đầy đau thuơng và buồn khổ. có lẽ, đây cũng chính là ý trời và chắc đây cũng là ý của mẹ. Nhưng liệu rằng mình có thể quên đí đựoc k khi cái mong muốn này quá nhỏ bé so với lòng thù hận của mình. Có lẽ mình k làm được, k thể quên đi mà chỉ có thể làm giảm bớt thôi. Mẹ ơi, nếu con làm mẹ thất vọng thì cho con xin lỗi. Nhưng cong xin mẹ hãy luôn ở bên con và che chở cho đứa con gái trong lòng chứa nhiều đau thuơng này"_Ngọc thẩn