Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình Kem Kiwi

Chuyện Tình Kem Kiwi

Tác giả: Thùy Dương

Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

y? Sao nó không sạch ra gì cả vậy? Rõ ràng là tôi
đang giặt bằng bột giặt Rose đây mà, trên TV họ quảng cáo là tẩy sạch
mọi vết bẩn cơ mà?

Sạch cái kiểu gì vậy trời? Vẫn nguyên cả vệt to tướng màu nâu nè?

30′ đồng hồ trôi qua.

Cái áo sạch hơn được một chút, vết coffe bắt đầu mờ dần.

“Có vẻ được rồi đấy, xả nước thôi!”

Xong rồi!

Tôi lấy hết sức để vắt khô cái áo mà theo lời đồn đại là trên dưới 100$, thật là mệt gần chết.

Sau đó tôi mang cái áo ra ngoài phòng khách tìm Kiwi, Antony thì đang
nằm vuốt ve con mèo, còn Kiwi thì đang gác chân lên ghế xem TV (sung
sướng thật đấy).

“Dạ thưa anh tôi đã giặt xong theo như yêu cầu của anh rồi ạ? Tôi phải phơi nó ở đâu ạ?” (lễ phép quá)

“Sạch? Thế này mà bạn gọi là sạch à?”-Anh ta lạnh lùng nhìn tôi.

“Thế là sạch lắm rồi đấy, anh còn muốn gì nữa?”

“Nhìn đi này, vết coffee vẫn còn mờ mờ, làm sao mà tôi có thể mặc một cái áo như thế này ra ngoài đường cơ chứ?”

“Chỉ mờ mờ thôi mà, mặc vào không chết được đâu ạ!”-Tôi gắt.

“Không được, vào nhà tắm chà lại, đến khi nào bằng sạch thì thôi.”-Rồi Kiwi tiếp tục thản nhiên xem TV.

Lại giặt tiếp ư? Người ta đâu có cố ý, 100$ ư, hoặc cứ cho là hơn đi?
Những 100$ thì làm sao mà tôi có tiền để trả? Đụng vào đồ nhà giàu là
khổ sở thế đấy, thôi đành vậy.

“Vâng.” – tôi buộc lòng phải làm theo ý của anh ấy, ôi má ơi con chết mất, vừa mệt lại vừa đói nữa chứ!!!



Chương 11



15′ sau.

Tôi vẫn đang miệt mài với cái áo 100$ thì bỗng nhiên có tiếng cạch cửa.

Ôi là Antony!

“Hey!”

“Hey!”

“Shh chị nói nhỏ thôi, Kiwi ngủ quên rồi, nhanh lên ra đây theo em nào.”

Tôi rạng rỡ hẳn ra, chúa ơi, cuối cùng thì con cũng được giải thoát. Vất vả lắm tôi mới đứng dậy được, ngồi nhiều ê hết cả lưng.

Antony kéo tay tôi và rón rén đi nhè nhẹ qua phòng khách, luôn mồm shh với tôi. Yên tâm đi chị sẽ không thốt ra câu nào đâu!

Kiwi đang lim dim ngủ trên chiếc ghế sofa. Mái tóc đen che hết cả mặt, chỉ
nhìn thấy duy nhất sống mũi cao và cái cằm. Công nhận ngay cả khi anh
ấy ngủ cũng đáng yêu thật. Mà thôi, em đi đây, goodbye anh!

Bọn tôi đi thật khẽ và cuối cùng cũng ra đến sân, tôi khẽ thì thào với Antony:

“Chị mà bỏ đi, lỡ anh ấy lại đến Romance gây sự với chị gái chị thì sao?”

“Chuyện đó chị đừng lo, mau về đi, mau lên không Kiwi tỉnh dậy bây giờ!”

“Ừ…vậy bye nha, cảm ơn em nhiều lắm, à còn cái áo….”

“Thôi chị giữ lấy đi, mặc vào kẻo cảm lạnh đó!”

“Thôi trả em nè, chị không quen mặc đồ người khác.”

“Không cần đâu, giữ lấy và đi mau lên, chị có thể trả em sau mà.”

“Sao lại thế?”

Cậu bé không nói gì và chỉ mỉm cười, hai tay đẩy tôi ra phía cửa cổng và vẫy tay:

“Bye bye, hẹn gặp lại!”

“Ừ bye!”

Hẹn gặp lại? Có thể không? Mà thôi, chạy về trước đã, vừa lạnh lại còn vừa đói nữa.

Nhưng cuộc đời nhiều lúc lại quá đỗi là trớ trêu. Khi cánh cửa nhà Hoàng Gia được khép lại thì cũng là lúc một giọng nói vang lên ngay sau lưng
tôi.

Ôi chúa ơi là Kiwi Hoàng Gia!

“Ice-cream? Làm gì mà vội vã vậy?”

Tôi quay lại, hai mắt trố lên, giật mình tí nữa là té ngửa. Bởi vì, bạn
biết không, Kiwi đang đứng sừng sững phía sau cánh cửa sắt, còn cái túi xách của tôi bây giờ đang treo lủng lẳng trên tay Kiwi!

Đã thế, anh ấy còn ra vẻ thách thức tôi nữa chứ. Cái kiểu cười tự đắc ấy làm tôi tức muốn đâm đầu vào cột điện luôn!

Tôi biết phải làm sao đây? AAA!

Không lẽ tôi lại chạy đến quỳ gối và van xin: “Anh Kiwi hãy trả lại cái túi ấy cho em” à?

Hay là quay lại và tiếp tục chiến đấu vs cái áo đó? Làm ơn đi, chỉ bằng
thứ bột giặt Rose chết tiệt ấy thì đến tết Congo may ra mới xong.

Tôi cố gắng lê những bước chân mệt nhọc cuối cùng đến trước cửa nhà Kiwi, làm ra vẻ đáng thương ăn năn hối lỗi.

“Làm ơn trả lại nó đi, xin lỗi nhưng em thật sự bất lực, em không thể giặt sạch cái áo đó được.”-Hai mắt tôi nhòa đi.

Kiwi dừng hẳn điệu cười hả hê.

“Không, anh không trả lại em đó, thì sao nào?”

Anh? Giờ thì Kiwi cũng đã xưng anh em với tôi, buồn cười thật đấy, thế này thì chẳng khác nào trêu ngươi nhau.

“Anh Kiwi, trả lại túi xách cho chị ấy đi! Anh đừng quá đáng như thế!”

Giọng cậu bé Antony. Nó thật là dũng cảm khi đứng ra bảo vệ tôi.

“Antony!”-Kiwi quát thằng bé.-“Lên phòng mau! Ai cho phép em ra ngoài này hả?”

“Nhưng anh trả lại túi xách cho chị ấy đi, em hứa sẽ ngoan ngoãn lên phòng.”

“Không nói nhiều! Lên phòng mau! Bố mẹ mà biết em mặc phong phanh ra ngoài trời thế này, em sẽ đi đời đấy!”

Và rồi Kiwi mau chóng đóng sập cánh cửa nhà nặng trịch lại, không cho thằng bé có cơ hội cứu giúp tôi.

“Ice-cream! Lại đây!”

“Vâng.”-Tôi bất đắc dĩ lại gần.

“Được rồi


Disneyland 1972 Love the old s