Tác giả: Thùy Dương
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
tuần, và mọi người cũng mua nó đều đều
mỗi tuần để cập nhật thông tin, thư giãn, giải trí. Teeny là một tạp chí rất được giới học sinh, sinh viên ưa chuộng. Sẽ thật là “cool” khi bạn
đến trường với Teeny ở trên tay, quyển báo với bìa bóng loáng, màu sắc
rực rỡ bắt mắt quả là một phụ kiện thời trang không thể thiếu giúp bạn
trở nên nổi bật.
Quay trở lại vấn đề chính, về cái bài báo phỏng vấn tôi ấy. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ được lên báo, tên tuổi, hình ảnh của mình cũng
được biết đến rộng rãi hơn, mọi người sẽ biết đến những bài hát tôi sáng tác, và tất nhiên, họ sẽ nghe chúng, gật gù nói rằng: “À, hay đấy!”.
Chỉ vậy thôi cũng khiến tôi hạnh phúc bay thẳng lên mây xanh rồi.
Nhưng…nó không hề đơn giản như tôi nghĩ.
Bài báo ấy-nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi một cách đáng kinh ngạc, đánh dấu một bước ngoặt lớn và mở ra cánh cửa đến với thế giới showbiz lộng
lẫy, hòa nhoáng nhưng cũng đầy phù phiếm.
Nói cách khác, tôi-Kem-sắp trở thành một ngôi sao.
♥♥♥
Khi bước những bước chân đầu tiên vào cổng trường, tôi đã linh cảm thấy
có gì đó khác lạ. Đó là cách những anh chị khóa trên cầm quyển Teeny
trên tay, chụm lại với nhau sôi nổi bàn tán, khi nhìn thấy tôi thì các
anh chị ấy không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và thốt lên: “Kem lớp 11E kìa!”
Rồi khi đặt chân đến hành lang khu nhà C, tôi còn cảm thấy sự khác lạ đó rõ hơn nhiều nhiều lần. Nó đang xảy đến với tôi, hệt như một trận động
đất 10 độ richter.
Khu hành lang, rồi khu lớp học, đâu đâu cũng thấy Teeny. Sự việc tôi-một con bé vô danh được lên báo cùng với bài hát Mũ Len Nhỏ đã khiến cho
trường trung học Isaac Newton gần như vỡ tung.
Lúc đi ngang qua các lớp học, tôi thấy rất nhiều bạn và anh chị lớp trên đang chụm lại vào những chiếc laptop, trên tay là tạp chí Teeny còn mới nguyên. Họ đang xem clip Mũ Len Nhỏ của tôi! Một cách đầy hào hứng!
“Cô bé đây rồi!”-Một bàn tay ai đó kéo lấy tay tôi.
Sau đó một nhóm các anh chị khóa trên ào ào xông tới, thay nhau ôm chầm
lấy tôi, đèn flash từ máy ảnh nháy liên hồi. Tôi thật chẳng hiều nổi cái gì đang diễn ra nữa nên cứ đứng yên ở đó.
“Để yên nào mày! Đừng chen tao thế chứ?”-Một chị hét lên rồi tiếp tục tạo dáng xì tin chụp ảnh.
“Tao cũng muốn một kiểu! Bọn mày tránh ra giùm cái!”-Lại thêm một anh nữa chen vào.
Quá bất ngờ vì được vây kín, nhưng tôi vẫn tỏ ra rất thân thiện và khi được một anh nào đó yêu cầu, tôi đã cười thật tươi.
“Kem! Em có thể cho chị xin chữ kí được không?”-Chợt một quyển sổ và cây bút bi được giơ ra trước mặt tôi.
Xin chữ kí? Ôi trời!
“Em…em ư?”-Tôi luống cuống chỉ tay vào chính mình.
“Ừ!”-Chị ấy vui vẻ đáp.
“Cả mình nữa bạn ơi!”
“Chị nữa!”
“Anh nữa nè!”
Chỉ trong giây lát, có đến 5,6 cuốn sổ được chìa ra chờ tôi đặt bút kí vào đó.
Cảm giác choáng ngợp khủng khiếp! Có người xin chữ kí tôi? Thật có trong mơ tôi cũng chưa từng nghĩ tới! Người ta thường xin chữ kí những người
mình yêu quí, hâm mộ. Vậy lẽ nào tất cả bọn họ đều yêu mến tôi ư?
“Chắc chắn rồi! Em sẽ kí!”-Tôi cười toe và run rẩy cầm lấy cây bút.
Trước khi kí, tôi còn hỏi tên người đó là gì rồi viết rất cẩn thận dòng chữ:
“Thân tặng anh/chị/bạn….
Kem ♥ ”
Kí xong, tôi còn vẽ thêm vào đó hình trái tim bé xíu nữa. Trông nó mới tuyệt làm sao!
“Cảm ơn em nhé! Chị rất thích bài hát Mũ Len Nhỏ của em.”-Chị vừa nãy cầm tay tôi khẽ thốt lên.
“Giọng bạn hay lắm! Bài hát cũng vậy!”-Một bạn thêm vào.
“Cả trường đều tự hào về em, Kem ạ!”
Chẳng biết nói gì hơn, tôi chỉ biết nhìn bọn họ cười trìu mến. Trong
lòng tôi lúc này trào dâng lên một thứ hạnh phúc lạ kì. Tôi được yêu
mến! Tôi được xin chữ kí!
“Kem đây rồi!”-Tiếng My và Siro reo lên. Rất nhanh chóng, hai cậu ấy kéo tôi vào lớp, thoát ra khỏi đám đông hỗn loạn.
“Mình còn tưởng bọn họ đã đè bẹp cậu Kem ạ.”-My lo lắng.
“Không hề! Bọn họ rất đáng yêu nhé, vài người còn xin chữ kí và chụp ảnh với mình nữa.”
“Vậy á? Xem ra cậu đã bắt đầu có những fan hâm mộ đầu tiên rồi! Hihi.”-My tủm tỉm cười.
“Cậu không biết được là mình đang hạnh phúc thế nào đâu!”
“Tất nhiên là bọn mình biết chứ. Nhìn lớp mình mà xem này!”-Siro chỉ tay về phía cuối lớp có bọn con trai đang túm tụm vào chiếc laptop.-“Mình
đã nói rồi, cậu đang làm nên một cơn sốt đấy Kem!”
Thật là một chuyện khác thường. Mọi ngày bọn nó đều chạy nhảy, đùa
nghịch tưng bừng như những con choi choi, nhất là thằng Long. Thế mà hôm nay bình yên đến lạ kì?
“Tụi nó đang làm gì vậy?”
“Xem cậu hát chứ làm gì.”
“Nhìn kìa bọn mày! Kem của chúng ta đến lớp rồi kìa!”-Nhìn thấy tôi, thằng Long Hôi Nách rú lên.
Cái gì mà “Kem của chúng ta”? Đau tim quá.
Nhanh chóng, cả lũ con trai vây quanh tôi, ánh mắt của chúng nó khác hẳn với mọi ngày, rất thân thiện mới ghê chứ. Một đứ