Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!

Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!

Tác giả: Lee Jung Mi

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

hứ gì

Cả đám buông cô ra, cô ho vì sặc. Không hiểu sao người cô mềm nhũnra, mệt quá, cô bị say à?

-Chị Vân, chị cho cô ta uống cái gì vậy? Thằng bạn Hạo Kì hỏi.

-Có gì đâu, vài loại rượu mạnh thêm một chút thuốc mê. Chúng mày đợití, chưa tới phần hấp dẫn nhất đâu

Ả quay sang bàn bên cạnh, gọi to:

-Này mấy cưng, có hàng bên này, hàng còn tem đó, qua đây.

Một đám cùng họ với “ trâu ngựa” bước sang.

-Uây, xinh thế. Chị kiếm ở đâu đấy.

-Hỏi nhiều làm gì, cho tụi bây chơi free đấy, muốn làm gì thì làm,nhưng phải lôi nó đi nơi khác.

-Chị Vân muôn năm

Cả bọn la lên thích chí, rồi một thằng trong số đó bế cô đi.

***

Hạo Kì cảm thấy có gì đó không ổn. Anh bước vào bar. Cô hoàn toànbiến mất.

-Cô ta đâu.- Anh nhìn Vân trong sửng sốt.

-Làm sao em biết được- Ả tỏ vẻ giận dỗi

-Nói đi!em làm gì với cô ta rồi!!!- Hạo Kì túm lấy Thúy Vân gào lêngiận dữ

Ả nhìn anh cười nhếch mép:

-Sao thế? Cảm thấy hối hận hả, muốn cứu nó à, còn yêu nó lắm chứ gì,hết hứng trả thù rồi hả? Anh thành người tốt khi nào thế? Tôi thách anh rời khỏiđây đấy, thử đi.

Hạo Kì không nói gì anh chẳng thèm nhìn ả lấy một cái anh chạy thậtnhanh ra khỏi bar. Cuống quit, dáo dác,vội vã, hấp tấp…………Aish, phát điên mất thôi, tối quá, không nhìn thấy gì cả, côđang đâu………..sao tim anh lại đau thế này…….không được, đây không phải là lúcyếu lòng anh phải tìm được cô, tìm được Tiểu Mi, mau lên…………………………….

***

Phía sau bar XO

Một đám trâu ngựa vây quanh cô, một tên có lẽ là anh hai trong đám,quay lại nói với mấy tên còn lại, chúng hậm hựng bỏ đi, chỉ còn cô và hắn. Đôimắt hắn sáng rực lia khắp người cô. Bỗng……….

Bốp

Một chiếc ghế sắt từ đầu bay tới. Anh đi tới dùng thắt lưng da quấttới tấp vào nó một cách không thương tiếc……….Sau khi đã trút tất cả những bức bối trong lòng anh quay ra túm tócnó, nở một nụ cười đáng sợ:

-Có đau không thế???Chắc là đau lắm nhỉ? Nhưng lần sau nếu có táiphạm thì chắc không cần phải mất nhiều thời gian thế này đâu!Chỉ cần một nhátthôi! Hiểu chưa?- Anh đập mạnh đầu tên đó xuống đất, phủi quần áo đứnglên tiến về phía Tiểu Mi.

Khuôn mặt cô ướt đẫm, cô đang khóc sao? Cô đang chờanh phải không? Họa Kì ôm lấy cô, lấy ngón tay lau đi những giọt nước mắt mặnchát. Lần này, có lẽ, anh đã đi quá xa rồi. Họa Kì bế cô lên, cô rúc vào anhnhư một con mèo nhỏ, đúng rồi, là mùi hương của anh, vòng tay của anh, ấm áp,thân quen……………



Chương 17



Tiểu Mi thức dậy , ánh nắng buổi sớm chiếu rọi vào phòng , cô nhìnsang bên cạnh , trống trải………Vậy là đêm qua, anh đã không về nhà. Cô dọn dẹp thứcăn thừa của đêm qua, cho hết công sức mò mẫn của mìn trong buổi tối hôm qua vàothùng rác. Hôm qua, hôm kia và cả những ngày trước nữa… cô vẫn luôn chờ anh,nhưng đáp lại cô chỉ là nỗi cô đơn, sự trống trải đến đau lòng. Thu dọn xong mọithứ cô nhanh chóng tới trường.

Cô gặp anh ở hành lang, cô muốn tránh anh nhưng sao cứ chạm mặt thếnày. Làm ra vẻ bình thản nhất có thể , cô đi lướt qua anh. Anh kéo tay cô lại.

-Đợi một chút

- …………

- Tan trường đợi tôi ở cổng. Nhớ đúng giờ đó

Anh quay lưng bước vội. Cô đứng sau lặng lẽ nhìn bóng anh đang dầnrời xa mình. Đưa tay níu giữ, nhưng thứ cô níu được chỉ là không khí. Giờ đây,cô biết mình thật là rẻ tiền trong mắt anh. Nhưng làm sao được, cô biết mình đãcó lỗi, có lỗi thật nhiều với anh, cô chấp nhận bị anh hành hạ, anh chà đạp miễnsao anh hạnh phúc, làm tất cả mọi thứ vì anh dù biết sớm muộn gì mình cũng bịanh vứt bỏ.

-Lý trí: Mày bị điên à? Có biết nhục không? Anh ta rẻ rúng, xem thườngmày lắm mà.

-Con tim: Không, không được Mi à, cái đó là điều tối thiểu cô có thểlàm cho anh, chỉ cần được ở bên anh, cô có thể làm bất cứ điều gì mà………….

Lý trí và con tim cứ thay nhau dằn vặt Tiểu Mi, giữa tình yêu vàlòng tự trọng cô phải chọn cái gì đây?

Reng…reng…reng

Reng rồi, làm sao đây, có nên đến đó không? Cô nhớ đến lời nói củaanh: “ Tôi không có tính kiên nhẫn đâu” , cô càng rối hơn. Cô chạy như bay đếncổng trường, vậy là con tim đã thắng lý trí rồi , con người ta khi yêu thật ngumuội, mù quáng chạy theo những ảo tưởng mà con tim tự tạo nên. Vì yêu nên khôngcần tự trọng, yêu thật nhiều nhưng hãy xem nhận lại được bao nhiêu? Người ta sẽmãi yếu đuối như vậy sao? Thật nực cười khi ai đó đã nói rằng: Thượng đế tạo racon người là để yêu nhau……

Cô đến nơi rồi, may quá anh còn chưa tới , nhìn đồng hồ giờ học đãqua được năm phút rồi, mới năm phút mà, chắc anh đang đến. Hôm nay trời khá lạnh,gió bỗng nhiên thổi mạnh và nhiều hơn. Cô kéo cao chiếc khăn len quanh cổ, chỉnhlại áo khoác………

10 phút……….không sao chắc thầy cô giữ lại để giảng bài

15 phút………..sắp tới rồi , chờ thêm chút nữa đi

30 phút…………chờ thêm tí xíu nữa thôi, anh sẽ đến mà

1