Tác giả: Nguyễn Thu Thủ
Ngày cập nhật: 23:53 15/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
ại thành ra tưng tưng sáng nhặt lá trưa đá ống bơ, tối làm thơ đêm thẫn thờ chờ trời sáng???
Dương vội lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ mỗi lúc một thêm kinh khủng.
Tayquản lý nhìn Dương, như hiểu.
“Không sao đâu. Anh nhìn thì biết. Mà em là người yêu của cậu này hả?
Dương há mốc miệng (chắc nhét được nguyên cả nắm đấm vào… mồm), sau đó nhăn nhó.
“Anh nói gì vậy. Cậu ta còn chưa bằng tuổi em út em í”…
Tay quản lý cười ruồi.
“ Em út thì có sao! Máy bay bà già với phi công trẻ bây giờ đang mốt mà…”.
Dương chưa kịp phản đối thì taxi dừng ngay bệnh viện. Tay quản lý vẻ như đã quen với việc xốc nách những anh chàng bị đánh cho nhừ tử nên đỡ Quân rất chuyên nghiệp, nhưng vì dáng vẻ quá mức cồng kềnh của Quân khiến anh ta tương đối vất vả. Dương lúp xúp chạy theo. Vai áo đỏ lè của cô khiến vài người hiếu kì ngoái nhìn.
Sau khi Quân được đưa vào phòng cấp cứu, anh chàng quản lý vốn có thân quen gì với bác sĩ ở đây (có khi đưa khách hàng vào đây thường quá cũng nên!!!) chạy đi hỏi han cơ sự. Dương ở ngoài hành lang, đi đi lại lại, nỗi lo lắng vẩn vơ về sự ngất xỉu bất thình lình của Quân trở lại. Cô e sợ một chút. Thường là người ta hay bất tỉnh khi có một va chạm vào đầu. Mà cứ vấn đề liên quan đến cái đầu thì đều đáng để… đau đầu cả. Không biết ông chú quý hóa của cậu ta khi biết việc này sẽ thế nào nữa!?
Ý nghĩ đó khiến Dương ngẩn người. Ôi, sao mà cô ngốc nghếch đến vậy chứ? Đáng ra việc làm đầu tiên của cô là phải bốc máy lên gọi ngay cho người thân của cậu ta. Mà người thân của cậu ta ở đây là ai? Là Định – người mà mới buổi nay thôi, cô đã nghĩ mình phải cần kha khá tí can đảm để gọi cho anh.
Nhưng bây giờ là thế chẳng đặng đừng, liên quan đến tính mạng người thân của anh kia mà. Dương hối hả bấm số, và nín thở chờ đợi.
Tuy nhiên, phía đầu dây, lại vang lên cái giọng điệu làm Dương chán ngán “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”.
Dương nhìn chiếc điện thoại, lầm bầm nguyền rủa. Chết tiệt… Đúng là chết tiệt. Số cô là số con rệp rồi. Nếu như không liên lạc được với người nhà của cậu ta, thì cô sẽ phải nhằng nhẵng ở đây mà chăm sóc. Chứ tay quản lý xong việc thì cũng phủi tay mà về sớm chứ trông mong gì.
Đúng như dự đoán của cô, tay quản lý sau một hồi lăng xăng quấn chân mấy ông bác sĩ thì chạy lại phía cô, rút ra tấm card, trưng nụ cười đầy màu sắc … mậu dịch.
“Em! Anh hỏi bác sĩ rồi. Không sao. Băng bó xong lúc nữa là tỉnh ngay”
“Nhưng cậu ta có làm sao…”
“Không sao mà lị. Anh có việc phải về rồi. Em cầm card này, có gì báo anh nhé…”
Dương ngáo mặt “Ơ nhưng mà…”.
Tay quản lý vẻ như biết tỏng Dương sợ anh ta bỏ của chạy lấy người nên cười cười.
“Yên tâm. Quán của anh còn đó, anh trốn sao được. Vả lại cậu ta không có gì nghiêm trọng đâu. Anh có tí việc, sẽ quay lại sau…
“Ơ nhưng mà, anh ơi. Em không phải là…”
Tay quản lý nháy mắt “Đừng có chối là không biết cậu ta. Anh là thấy bọn em có duyên đấy. Thề với em luôn, tình yêu bắt nguồn từ bệnh viện bao giờ cũng rất … bền vững”
Rồi mặc cho Dương trợn rách cả mắt, tay quản lý bỏ đi thẳng, mặt còn vài phần hớn hở, không biết vì thoát khỏi mớ rắc rối, hay vì nghĩ mình vừa “phun châu nhả ngọc” ra một câu quá mức để đời.
Nhà hàng nằm sâu phía trong khu Ciputra, với một dòng chữ tiếng Nhật đơn giản trên biển hiệu. Đứng bên cạnh hàng trúc, mấy cô nhân viên mặc áo dài cách tân cúi rạp người, xổ ra vài câu chào tiếng Nhật khiến mấy tay giám sát người Nhật cười phá lên thích thú. Lần này đặc biệt để chiều lòng bọn Nhật đang gây nhiều rắc rối, ông Thụ đã đặt bàn ở hẳn một nhà hàng chuyên đồ ăn Nhật rất được khen ngợi. Nhìn phản ứng thích thú của bọn chúng, ông thầm thở nhẹ rồi quay lại nhìn Định. Cậu thanh niên này vẫn với vẻ mặt khó đoán, chậm rãi bước vào.
Là người nói nhiều, xởi lởi, ông Thụ thường “hợp cạ” với những gã mồm mép tép nhảy, hoạt ngôn, chém gió tưng bừng, nhưng không hiểu sao ông lại đặc biệt cảm mến Định. Cái vẻ trầm lặng, không bao giờ “nổ” của cậu ta, luôn làm ông yên tâm và tin cậy lạ lùng. Có lẽ vì thế, ông đã muốn để dành Định cho Dương, cô cháu gái mà ông quý nhất. Nhưng xem ra, Định không mặn mà với những vụ mai mối. Mà có thể, cậu ta không hứng thú với hôn nhân. Mà cũng có thể, Định không hứng thú với đàn bà con gái.
Ông Thụ phì cười với những suy đoán của mình, rồi ngoắc Định đang uể oải bước vào. Ông không quên để ý đến vẻ mặt anh khi Định đi qua mấy cô gái lễ tân đang cúi đầu chào. Anh lịch sự cười lại, nhưng lập tức đi ngay, không có ý tận hưởng những ánh mắt của những cô gái thanh xuân đang dán vào mình đầy ngưỡng mộ. Cái vẻ thờ ơ một cách thật lòng thế, hình như thường được các cô gái trẻ thích mê. Ông Thụ thở dài nghĩ, Dương mà gặp Định, thế nào cô cũng ưng anh chàng này.
Ông biết, vì