Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
mà không có lý do
thì bây giờ con đập đầu con chết ở đây cho mẹ xem.- Dung vẫn không chịu
dừng khóc, đột ngột nói.
-Chị còn dám ra điều kiện với tôi à.
Trước nay tôi coi chị như con, chiều chị hơn cả chiều chồng, lúc nào
cũng phải cố gắng nịnh nọt lấy lòng chị để chị tha thứ cho con trai tôi
mà ở lại cái nhà này. Vợ chồng tôi thậm chí ngậm đắng nuốt cay khi thấy
chị đi với thằng đàn ông khác, thôi thì con tôi nó không ra gì nên cũng
không trách được chị. Như thế cũng là nhân nhượng cho chị quá lắm rồi.
Vậy mà từ khi thằng Nguyên về thì chị lại vồ ngay lấy nó. Đến em chồng
mà chị cũng không tha, chị định để tiếng xấu cho gia đình này à? Có phải thế chị mới vừa lòng phải không? Chị muốn trả thù gia đình này phải
không?
Dung sững người. Những lời bà Loan nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô lắc đầu:
-Mẹ, con không hề có ý định gì đối với
chú Nguyên cả. Con vẫn một mực coi chú ấy như em trai mình. Còn việc con đi với người đàn ông khác, con thừa nhận là con sai rồi.
-Chị còn giảo biện. Ý chị là con trai
tôi quấy rối chị phải không? Làm gì có thứ chị dâu nào lại đi vào chung
một phòng với em chồng trong khách sạn? Chỉ có loại đàn bà lẳng lơ mới
thế.- Bà Loan nói rồi vất xoẹt mấy cái ảnh lên bàn.
Dung nhìn vào ảnh, hai mắt tối sầm lại.
Thì ra từ trước tới nay mọi hành động của cô đều bị mẹ chồng cho người
giám sát chặt chẽ. Cô gặp bất kì người đàn ông nào đều được chụp hình
lại, kể cả người đàn ông mà cô vào khách sạn cùng hôm gặp Nguyên. Chính
hình ảnh mình và Nguyên đi vào phòng ngày hôm đó cũng bị ghi lại một
cách hoàn hảo.
Bà Loan nói tiếp:
-Tôi thương tình chị nhiều năm nay đều
luôn hiếu thuận với vợ chồng tôi, không dám làm ra điều tiếng gì to tát
ảnh hưởng đến gia đình nhà chồng, lại nể bố mẹ cô là bạn bè với vợ chồng tôi nên chẳng muốn làm to chuyện này. Cô viết đơn li dị, đồng ý giao
con cho vợ chồng thằng Dũng chăm sóc, còn tài sản cô muốn bao nhiêu tôi
cho bấy nhiêu. Những tấm hình này sau khi cô và nó li hôn tôi cũng sẽ
đốt hết. Nếu cô vẫn ương ngạnh không chịu, tôi sẽ cho con trai cô xem
những tấm hình này, xem nó còn muốn ở với cô nữa không?
Bà Loan nói một mạch rồi đứng dậy bỏ lên phòng, để mặc Dung lúc này đầu óc đã hoàn toàn mơ hồ mà ngã vật xuống ghế salon.
*
Hai đứa trẻ con đi ra ngoài rồi, Trung
mới lại đưa ánh mắt nhìn vào Phượng chờ đợi cô nói tiếp. Nhưng cô chưa
kịp nói thì Thiên Anh đã kêu lên một tiếng:
-Là cô…
Âm thanh của Thiên Anh không lớn nhưng
cũng đủ để cho bốn người còn lại ngồi trong nhà nghe thấy. Phượng ngước
đôi mắt lên nhìn anh đầy hoảng hốt, hiển nhiên là đã bị câu nói của anh
dọa cho giật mình.
-Chính là cô…- Thiên Anh ngược lại tỏ ra mừng như điên- Cô chính là cô gái được tôi và Nguyên cứu lên cùng. Cô
chính là người đã trốn khỏi bệnh viện.
Bị Thiên Anh nhận ra, Phượng tái cả mặt đi, người run lên bần bật, răng cắn chặt vào môi không biết nói gì.
-Chính là cô gái này sao?- Trung nhíu mày.
-Đúng là cô phải không?- Thiên Anh nhìn Phượng hỏi lại.
Phượng gật đầu rồi cúi gằm mặt, không
dám nhìn vào người thanh niên đẹp trai đang hỏi mình. Cô cảm thấy vô
cùng xấu hổ, trong khi em trai mình được khám miễn phí ở chỗ anh thì cô
lại trốn tránh anh như tránh tà vậy.
-Nhưng tại sao lúc đó cô lại bỏ trốn khỏi viện?- Nguyên nhíu mày hỏi.
-Tại em không có tiền.- Phượng lí nhí đáp- Nằm viện sẽ tốn rất nhiều tiền, mà nhà em lại rất nghèo. Với lại, em sợ bị trả thù.
-Trả thù?- Thiên Anh nhíu mày hỏi- Ai trả thù? Người định giết cô bé này sao?
Thiên Anh vừa nói vừa chỉ vào Hạ Chi hỏi.
Phượng lại gật đầu.
-Bây giờ cô hãy bình tĩnh kể lại từ đầu xem nào?- Trung ôn tồn nhắc- Hay tôi hỏi câu gì cô hãy trả lời câu đó nhé!
Phượng lại tiếp tục gật đầu.
-Cô gái ngồi kia tên là gì cô biết không?
-Không ạ!
Trung nhíu mày, hỏi tiếp:
-Vậy trước đây cô có quen cô ấy không?
-Không ạ!
-Vậy tại sao cô lại bị ném xuống biển cùng cô ấy?
Trung hỏi đến đây thì thấy Phượng run bắn người lên, có lẽ rất kinh hoảng khi nghĩ lại chuyện cũ.
Trung và ba người còn lại đều nhìn chằm chằm vào cô đợi câu trả lời nên Phượng càng bối rối hơn, mất một lúc sau cô mới nói:
-Lúc em vào rừng nhặt củi thì đột nhiên
thấy chị ấy bị trói hai tay, chạy đến và nói với em là có người đang
đuổi giết mình ở đằng sau. Rồi chị ấy nhờ em cởi dây trói giúp. Em vừa
cởi xong thì có năm, sáu người chạy tới, bọn chúng đều cầm gậy sắt trên
tay. Chị ấy đánh nhau với mấy người đó, em sợ quá nên cứ đứng một chỗ
nhìn. Sau đó vì cái vòng cổ bị rơi ra nên chị ấy định nhặt nó lên, và bị đánh vào đầu ngất đi. Em chạy đi nhưng cũng bị bọn chúng bắt lại. Sau
đó chúng trói cả hai, dùng băng keo dán lại và cho vào bao. Cuối cùng em thấy mình bị ném xuống biển và được bác sĩ cùng một người nữa vớt lên.
Cuối cùng Phượng cũng kể xong sự tình. Trung