Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)
Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
thế nào? Anh đi tìm nhóm của Toàn xem có bắt được đám săn trộm kia không? Nhất định
bắt được phải cho chúng tù mọt gông.- Hải nắm tay lại đấm mạnh lên mặt
bàn khiến chiếc bàn gỗ rung lên.
-Vâng, em đi ngay.- Thiên Anh gật đầu rồi đứng dậy.
Thực ra nếu Hải không nói thì anh cũng
nhất định tiến vào rừng xem xét một chuyến. Nữ Hoàng chính là tên do
chính anh đặt cho bầy voọc đầu vàng có số lượng lớn nhất trong các bầy
voọc trên đảo Cát Bà này. Chúng sống ở trên núi, trong khu vực cấm, cách khu nghiên cứu chừng 3km. Con đầu đàn là Nữ Hoàng, là một con voọc cái
rất thông minh, nó có chùm lông vàng giữa đám lông trắng trên đỉnh đầu,
trông giống một cái vương miện nên Thiên Anh đã đặt cho nó như thế.
Trước đây Nữ Hoàng cũng bị thợ săn làm cho bị thương và đã được đưa về
khu nghiên cứu chăm sóc. Nữ Hoàng cũng như Đại Tướng Quân, do một tay
anh nuôi. Sau khi nó khỏe trở lại, các anh trong đội kiểm lâm quyết định đưa Nữ Hoàng trở về bầy của nó trên núi. Nó rất gần gũi với cán bộ của
khu nghiên cứu này nên bầy đàn của nó mới dám tới gần địa phận làm việc
của anh như thế.
Nữ Hoàng là một con voọc cái. Cách đây
hai tháng anh phát hiện ra Nữ Hoàng đã mang thai và không lâu nữa nó sẽ
sinh con, nên hiện tại nghe tin này anh cảm thấy rất lo lắng cho an toàn của nó.
Vừa thấy Lam cùng đám Nguyên đi ra, Thiên Anh nói vội:
-Lam, em chuẩn bị đồ y tế, các loại
thuốc đi cùng anh vào rừng. Mọi người ở đây đợi tôi, chắc chiều tôi sẽ
quay về. Nếu không thì Nguyên cứ đưa Hương và Chi về phòng khám trước
cũng được.
-Có chuyện gì vậy anh?- Hương lo lắng hỏi.
-Anh phải vào chỗ bầy voọc xem tình hình thế nào?
-Em đi với.- Hạ Chi kêu lên.
-Không được.- Thiên Anh nghiêm mặt- Đây
không phải đi chơi, mọi người đi thì sẽ rất lâu mới tới được đó. Hơn nữa bầy voọc vừa trải qua nguy hiểm, hiện tại có lẽ đang rất sợ hãi, nên
rất hung dữ, có thể tấn công con người bất cứ lúc nào. Mọi người đến đó
có thể sẽ gặp nguy hiểm, tốt nhất nên ở lại đây.
-Được rồi, anh cứ đi đi.- Hương mỉm cười gật đầu- Bọn em ở lại đây đợi anh. Nhớ đi cẩn thận đấy.
Thiên Anh gật đầu nhẹ đưa tay vuốt tóc cô một cái rồi vội trở về phòng để lấy đồ y tế. Nguyên quay sang nhìn Hạ Chi hỏi:
-Mình xuống núi chứ? Thiên Anh nó đi rồi thì trên này còn gì mà chơi?
-Không được. Em phải chăm sóc vườn lan
một chút, cho mấy con thú ngoài kia ăn. Chúng phải mau khỏi thì mới quay về rừng được.- Hạ Chi lắc lắc đầu.
-Được rồi, thua em.- Nguyên dí tay vào cái trán cao ương bướng của Hạ Chi- Anh làm với em vậy. Hương, cô đi không?
-Tất nhiên là đi rồi.- Hương gật đầu cười.- Tôi không thể là kẻ ăn không ngồi rồi ở đây được. Đi, chúng ta cùng làm.
Nữ Hoàng
Thiên Anh và Lam đi đến trưa thì quay
trở ra cùng hai người thanh niên khoảng 30 tuổi khác. Một trong hai
người họ thậm chí còn đầy vết rách trên quần áo và có vài vết cào trên
mặt nhìn rất đáng sợ. Họ chính là An và Tú, hai người đã đi tìm bầy voọc trước đó. Thấy Hương đang vui vẻ làm việc cùng Hạ Chi và Nguyên, Thiên
Anh thầm thở phào trong lòng. Anh còn lo lắng Hương sẽ giận mình vì vừa
lên tới đây anh đã lại bỏ cô đi làm việc khác, nhưng nhìn thần sắc Hương có vẻ cô rất thích thú với nơi này.
-Thế nào rồi?- Nguyên là người đầu tiên phát hiện ra anh, hỏi ngay.
-Cũng tạm ổn rồi, nhưng ăn xong tớ phải vào rừng một chuyến nữa.
-Chưa xong à anh?- Hương hỏi tiếp.
-Con đầu đàn biến mất, hình như nó bị thương và rời khỏi đàn rồi. Anh phải đi tìm nó.- Thiên Anh gật đầu lo lắng nói.
-Bọn em sẽ đi tìm cùng anh.- Hương mỉm cười- Chắc một con sẽ không gây nguy hiểm gì đâu, đúng không?
-Ừ, nhưng…
-Không sao đâu, cứ cho họ đi cùng cũng
được.- Anh Hải từ đâu tiến vào nói.- Bọn anh cũng phải chia người ra đi
tìm Nữ Hoàng nên em cũng cần có người đi cùng hỗ trợ. Càng có nhiều nhóm đi càng tốt. Nhưng nếu ai không thông thuộc đi rừng thì tốt nhất nên ở
nhà, vì sẽ rất khổ đấy. Anh báo trước như thế để mà liệu.
-Dạ…- Hạ Chi đáp ngay, với anh đội
trưởng của đội kiểm lâm, kiêm phó ban nghiên cứu của khu nghiên cứu sinh quyển này cô vô cùng quen thuộc.
-Cứ thế nhé, chuẩn bị cẩn thận đấy.- Anh cười xoa tóc cô- Bây giờ tất cả đi ăn cơm đi. Ai không ăn đủ ba bát cơm là không được đi đâu, rõ chưa?
Anh Hải đi rồi, Nguyên kéo tay Chi nói:
-Em đúng là ham vui. Đến lúc mỏi chân đừng bắt anh cõng đấy nhé!
-Hả? Chứ lúc lên đây ai cứ bám vào vai em bắt kéo lên?- Chi trợn tròn mắt hỏi lại.
-Đấy là anh thử em chút thôi. Anh mà lại yếu hơn em sao.
-Anh yếu hơn em là cái chắc.- Hạ Chi bĩu môi.
-Cứ thử xem.- Nguyên cười một cách xấu xa rồi lại hạ nhỏ giọng- Đợi về đến khách sạn mình thử xem ai khỏe hơn nhé!
Rồi anh cười và nhảy tránh xa ra trước
khi bị Chi cho ăn đòn như mọi lần. Anh cũng nếm quá nhiều đau khổ từ cô
gái bé hạt tiêu