Tác giả: Nhoczymy
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
ng này chơi
bóng rổ nhá ! ) . nhìn thẳng vào dôi mắt nó - Nhưng em là tất cả của anh . Và anh không muốn em đi ! Ở lại với anh nhé ! - Gã ghé môi nó lại gần mô gã lại một nụ hôn kéo dài .
- Á ! Gã dãy nảy khi cảm thays môi mình đau nhói .
Gã bị cắn !
Ai cắn ?
Còn ai !
Nó cắn !
Nhưng gã không hề nổi giận chỉ đặt nó xuống rồi ngắt mũi :
- Cún con ! Cắn anh hả ?
- Cún ? Tui là chó hả ? Ông hư đó nha ! - Nó nghĩ thấy cũng tội gã với
lại nó đang ngờ ngợ không biết có phải tên này là thằng phó tướng ngày
nào ? Có quá nhiều điều nghi vấn . Nhưng nó đã chấp nhận đánh cược ván
này !
- Không mà ! Nhớ không ngày trước anh hay gọi em là bé Cún mà ! Em cũng hỏi đúng như hôm nay ! Còn nhớ câu trả lời không ?
Ký ức nó đang được tua lại vòng vòng !
- Bé Cún ! chờ anh với !
- Gì cún ? Tui là chó hả ?
- Không có không có mà ! Em là báu vật của anh !
- anh, em dữ ha !Tính vượt quyền tui hả ?
-Không có ! Phó tướng hiểu mà
- Em là báu vật của anh ! - Nó rơi nước mắt đấy ! Đây
đúng là người ấy ! Không biết nên cười hay nên khóc . Trớ trêu thay nó
đã "chết"
- Đúng rồi 1 ngày ấy và bây giờ em vẫn là báu vật của anh !? - Gã ôm chặt lấy nó
Không gian lắng lại . Thời gian không thể ngưng cũng đã phải dừng bước nó đang khó xử vô cùng . Phải làm sao ? 1 người 3 vai ư ?
Nó đã tốn mất buổi chiều để ôn lại lý ức đó . nó đã đanh
phải chấp nhận cái điều mà gã công nhận đó là nó đã chết đi sống lại .
nếu không sẽ rắc rối to . Gã đeo nó về trên chiếc xe đap. Nó biết gã vui lắm vì gã cứ cười suốt .
Gã đưa nó về tới đầu đường nó không cho gã đưa về tận nhà vì nếu về tận nhà thì bại lộ mất !
- Em đã về với Duy? - Trong bóng tối trạng vạng cũng không khó đẻ nhận
ra chủ nhân của tiếng nó ấy là hắn . Nó ngạc nhiên và nhìn lại minh . Rõ ràng là nó đang trong bộ dạng con gái mà làm sao mà có thể . Có lẽ lại
là người giống người thôi . Nó tiếp tục lướt nhưng :
- tôi đã phát hiện bí mật của em rồi !
- ....
ĐỨng khựng lại nó chết chân tại chỗ . Bí mật . Hai từ này làm nó đứng hình . Thôi rồi.
Nó nghĩ với thế lực nhà hắn thì không khó để điều cha về một người !!
- Không nó gì sao ? Giả gái có vui không ? Lại còn đi cua cả trai nữa .
- Giả gái ? - Trợn tròn mắt nó nhìn hắn - Là sao ?
- Em tưởng tôi không biết ư ? Em biến mất là vì em giả gái để trở thành
Mỹ Anh này đây . Để em tới trường tam Thanh theo sát gót con nhỏ đó đúng chưa ? Tôi không ngu đúng không. Nắm hai vai nó hắn gào ầm lên như đang xả nỗi dooinf nén ấm ức .
- tôi .... - ÔI trời nó muốn vỡ tim ... giờ thì ổn .- rồi thì sao ... anh biết rồi thì sao ?
- Đã thế còn đi cua trai? Muốn thành gì đây ? - hắn hét lớn hơn
- đó là việc của tôi ! - Nó vẫn thản nhiên như không
- Việc của tôi . Thế tại sao em không cua tôi đi . Tôi sẵn sàng là thằng ngốc trước em ! - hắn ghì chặ nó áp môt mình lên môt nó xiết mạnh vòng
tay ép nó phải đi vào nụ hôn thô bạo này .
- ...
Nó cắn bật máu môi mình chứ không cắn hắn .
Vị mặn mặn, tanh tanh làm hắn sửng sốt .
- tại sao ? tại sao không cắn anh ? lại tự cắn chính mình . ! Ngốc quá ! - hắn ôm chặt lấy nó vào lòng
- Phát hiện rồi thì sao ?
- phát hiện rồi thì sao ? - nó nhắc lại thêm lần nữa nhất quyết đẩy hắn ra
Hắn trợn mắt mở to hết cỡ hắn muốn nói nhưng không biết nó
gì bây giờ . Phát hiện thì sao nữa nhỉ ? Tự dưng hắn thấy
mình ngu ngu ngẩn ngẩn, đúng là từ lúc mới biết 'sự thật'
này đã lúc nào hắn nghỉ hắn phải làm thế nào ? Làm gì tiếp ? Chẳng nhẽ tới nói rằng hắn đã biết 'sự thật' rồi thôi ?
Hắn nhìn nó thắc mắc chẳng nhẽ lại thôi .
Trong khi hắn đang mung lung nghĩ thì nó đã quyết định xong .
Không phải là lời van xin hay kì kèo đừng nói mà nó dứt khoát như một chàng trai nó đấm mạnh vào tay hắn như hai người bạn :
- im lặnh nhé ! - đương nhiên nói xong là nó rút nhanh chứ không
thì nguy mất . Nó xoay người bước nhanh nhưng đơn giản thế thì
không phải là hắn . Hắn nhanh như cắt không để nó kịp bước đi
xa hơn , hắn chộp lấy tay nó giật mạnh nó nhào thẳng vào lòng hắn mà không kịp kêu một tiếng .
- không thể im lặng ! - hắn ôm trọn thân hình nhỏ bé vào mình
siết chặt . Hắn thấy tim mình đập mạnh hắn nhớ lại hình như
từ ngày hắn với nó gặp nhau hình như câu nói vừa rồi là tử
tế nhất rồi .
Ngược lại với hắn thì nó lại chẳng lấy gì làm xúc động mà ngược lại nó thấy nóng cơ đấy !
- buông ra được không ? - trong giây phút đầy lãng mạn này chả ai lại nói ca