Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làm Dâu Nhà Ma

Làm Dâu Nhà Ma

Tác giả: Võ Anh Thơ

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.

hé!

-Woa, mùi gì mà thơm thế?- Du Thiên chạy vèo đến bên bàn ăn hít hà hơi.

-Sao con k gọi chị Tiểu Thanh xuống?

-Con gọi rồi nhưng chị í bảo k đói nên lát nữa sẽ xuống ăn sau cùng!

Yến Phi nghĩ gì đó liền lấy cái khay ra để 4 đĩa thức ăn lên đó.

-Con sẽ mang bữa trưa cho bé Thanh!

-Cậu làm được chứ?

Yến Phi nhìn Du Hạo cười: -Umh…

Trong phòng, Du Thanh chống tay lên bàn: -Đã bảo là tôi k đói mà!

Yến Phi dọn lên bàn 4 đĩa thức ăn, nó bảo:

-Từ ngoài cửa chị nghe tiếng bụng em kêu thật lớn!

Du Thanh liền lấy tay ôm bụng lại và rồi phát hiện ra mình đã trúng kế
của chị dâu tinh nghịch này. Yến Phi cười: -Thế là chị đoán đúng rồi
nhé!

Du Thanh quay mặt đi k nói. Bỗng, 1 chiếc mũ nhẹ nhàng đội lên đầu cô bé. Du Thanh kinh ngạc đưa mắt nhìn chị dâu.

-Chị đã thấy em nhìn chiếc mũ màu xanh da trời này lúc ở trong siêu thị, em rất thích nó phải k?

-Ai nói chứ…

-Lúc bằng tuổi em chị cũng thích đội mũ lắm.-Yến Phi cất giọng khen-
chà, bé Thanh đội mũ trông xinh ghê chưa, nó rất hợp với em!

Du Thanh ngẩn người 1 lúc rồi tháo mũ ra, bực mình: -Vớ vẩn!

Yến Phi hiểu ý nên bảo: -Thôi, chị xuống dưới đây, em phải ăn hết đó ngen.

Yến Phi rời khỏi phòng. Còn lại 1 mình Du Thanh nhìn chiếc mũ màu xanh,
nó rón rén đến bên tấm gương lớn, khẽ khàng đội mũ lên đầu rồi ngắm mình trong gương. Bẽn lẽn, cô bé cười. Chợt Rột! Âm thanh của cái bụng đói
kêu. Du Thanh trở lại bàn giương mắt vào mấy đĩa thức ăn… Nó dùng đũa
gắp những sợi mì bỏ vào mồm: -Cũng ngon…

Từ nãy đến giờ Yến Phi đứng ngoài cửa lén nhìn vào, thấy dáng vẻ ăn ngon lành của cô em chồng, nó mỉm cười.

-Chiều nay em có muốn ăn mì chị nấu nữa k?

-K cần… tôi k thích…

Yến Phi đặt tay lên môi, nghĩ ngợi:

-Vậy ư, trưa nay tô mì của em là to nhất thế mà lại hết sạch… nhất!

Nghe vậy Du Thanh tự dưng thấy hơi xấu hổ, cô bé lúng túng bảo:

-Vì tôi đang đói thôi, điều đó k có nghĩa là tôi thích ăn mì của chị.

-À ra thế, vậy thì chị cứ nấu, khi nào em “đói” thì lại ăn hết nữa.

Biết bị giễu Du Thanh quay quoắt: -Tôi đi lấy thư…

Nhìn dáng đi gấp gáp của Du Thanh Yến Phi cười khúch khích.

Mở cổng, đến hòm thư trước nhà, Du Thanh lẩm bẩm: -Đáng ghét thật!

Chợt, giọng 1 người vang lên: -Ê… hôm nay mới chịu ra khỏi nhà hả?

Du Thanh xoay lại sau lưng, trước mặt nó là 3,4 thằng con trai trạc tuổi đang cười cười gì đó.

-Nè, con nhỏ quái dị kia, bộ nhà mày giàu lắm hay sao mà suốt ngày đóng kìn cửa thế hả, đã vậy còn cây cối um tùm y như ma!

-Mấy người là ai, sao tự dưng kiếm ch thế?- Du Thanh hỏi.

-Bọn tao sống gần đây, thấy nhà mày chướng mắt quá… còn mày, con gái gì mà chẳng thấy cười nói gì cả mặc toàn váy đen, bày đặt…

-Hơi, sao dạo gần đây có nhiều kẻ dở hơi thật.

-Mày nói ai hả con quái gở kia?

Du Thanh đóng nắp hòm thư lại: -Ai đang tức giận thì là người đó!

-Mày…

-Tôi k rảnh nói ch với những kẻ dở hơi…- Du Thanh quay đi mở cổng.

Du Thanh toan bước vào trong thì Póc! Có cái gì đó bay đến trúng vào tay khiến con bé nhăn mặt vì đau.

-Sao hả, ăn đạn đá đau k?.Hóa ra là lũ con trai khi nãy ném đá.

Du Thanh tức giận quay qua, còn chưa kịp làm gì thì 1 viên đá lại bay
vèo đến và lần này hướng nhắm của nó chính là… Có bóng dáng ai đó lao ra rất nhanh, người đó dùng thân mình che cho Du Thanh.

Bốp! Viên đá trúng vào ngay đầu Yến Phi, nghe thật lớn. Du Thanh ngạc
nhiên khi thấy gương mặt Yến Phi,cô hỏi đầy lo lắng: -Có sao k bé Thanh?

-K…k…sao…

-May quá…- Yến Phi liền quắt mắt sang mấy tên nọ- tụi bây rảnh nhỉ, ai cho ăn hiếp em tao?

Du Thanh đưa mắt nhìn chị dâu. Những thằng con trai kia sợ sệt khi Yến Phi sắn tay áo, đe dọa:

-Gặp tao thì tụi bây tới số rồi… tao đếm đến 3 đứa nào còn ở lại đây thì chết nhừ xương! 1,2…

Chưa đợi đếm hết thì lũ con trai đã vọt lẹ. Yến Phi thở ra: -Đồ nhóc tì!

Yến Phi xoay qua thấy Du Thanh cứ nhìn mình k chớp.

-Này, em k sao thật chứ hả?

Du Thanh khẽ giật mình, nó lại quay mặt đi, lắc đầu. Đúng lúc 3 cô hầu chạy ra. Trúc Lam hỏi ngay: -Có ch gì vậy, 2 cô có sao k?

-À, 1 đám nhóc định bắt nạt Tiểu Thanh nhưng mà tôi ra kịp, ch đã k sao rồi.

Trúc Lâm kêu lên: -Trán cô chủ Yến Phi chảy máu rồi còn nói k sao?

Tất cả thấy trên trán Yến Phi 1 dòng máu đỏ thẫm chảy dài. Con bé rờ trán:

-Có gì đâu ch nhỏ mà…

-Cô mau theo em vào băng bó vết thương.- Trúc Lâm nắm tay cô gái kéo đi.

-Ừ, từ từ, vết thương cũng nhẹ thôi…

Ở phía sau Du Thanh dõi theo bóng dáng Yến Phi. Chị dâu chảy máu là vì che cho nó.

-Cô chủ Yến Phi thương cô chủ Du Thanh quá phải k?- Trúc Linh chợt lên tiếng. Cô cũng biết cô chủ nhỏ này k thích chị dâu.

Du Thanh k nói gì, chỉ


XtGem Forum catalog