Tác giả: Võ Anh Thơ
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.
số các ngươi đã lén truyền sức mạnh của ta cho những con Dạ Ma khác để chúng đi hại con người?
-Không… không đâu ạ….- tên Xù Xì phản ứng ngay- chúng thuộc hạ nào đâu dám, chủ nhân đừng nghĩ thế…
-Vậy thì giải thích lý do đi!!- AJ gác chân lên phiến đá, hằn học.
-Theo thuộc hạ nghĩ có thể bọn Dạ Ma lạ ấy tình cờ “lượm” được sức mạnh ở đâu đó hoặc là vì cũng sắp đến đêm trăng tròn nên sức mạnh tăng lên thế là chúng đi săn con người!- Chân Đen đáp 1 cách dễ dàng.
AJ nhìn nhìn Chân Đen rồi lia mắt sang đám thuộc hạ còn lại, tên nào tên nấy cũng cúi đầu như thể rất sợ chủ nhân.
-Đơn giản thế thôi à?
-Dạ, Chân Đen nói có lý… bọn chúng mạnh lên chỉ là trùng hợp!- Linh Tinh vụng về nói không rõ câu.
Thấy AJ hình như vẫn hoài nghi gì đấy Chân Đen liền bảo:
-Thuộc hạ thấy chuyện này đâu đáng để chủ nhân bận tâm nếu muốn chúng thuộc hạ đây sẽ đi xử hết mấy con Dạ Ma lạ ấy vậy là xong!
-Các ngươi xử được chúng chứ?
-Chúng thuộc hạ đã được chủ nhân truyền cho 1 ít sức mạnh lẽ nào không
địch nổi mấy tên xa lạ kia như vậy thật uổng công chủ nhân!
Lời lẽ của Chân Đen nghe thật “ngọt”. AJ gật đầu:
-Được, ta giao việc này cho các ngươi…. Xử lý càng nhanh càng tốt.
-Vâng, chủ nhân yên tâm… sẽ không còn tên nào quấy rầy chủ nhân nữa!
AJ cười:
-Tốt!! Thế nhưng… nếu ta biết các ngươi đang dối trá với ta thì các ngươi biết hậu quả rồi chứ?
-Dạ… là gì ạ?- Lông Xám đần độn hỏi.
Đôi mắt buồn của chàng trai trẻ ánh lên tia nhìn như quỷ dữ:
-Thì sẽ có sẵn chỗ cho tất cả bọn mi ở dưới địa ngục… dĩ nhiên ta sẽ là
người tống tiễn bọn mi!! Vì vậy tốt nhất đừng có giở trò gì ra cả…
Tất cả bọn Dạ Ma, trừ Chân Đen, mặt con nào con đó cũng mềm nhũn xanh lét vì lời “tuyên bố” đó.
Sau khi AJ khuất bóng, lũ Dạ Ma lại tập hợp….
-Làm sao đây, nếu hắn ta biết chúng ta đã truyền 1 ít sức mạnh cho mấy tên Dạ Ma kia thì chúng ta tiêu đời!- Xù Xì nhăn nhó.
-Gã chủ nhân ấy đáng sợ quá!- Lông Xám miệng méo xệch.
Linh Tinh lắp bắp, cố cho ra câu chữ: -Chân Đen, sao mày không nói gì?
Chân Đen đưa bàn tay trơ xương vuốt ve cái cằm lòi lõm của nó:
-Nói gì… tao đang bận suy nghĩ… chuyện này càng lúc càng hay đây…
-Hay à, mày không nghe gã chủ nhân cảnh báo sao?
Chân Đen lắc đầu: -Chẳng có gì phải lo cả… cứ tin lời tao rồi tụi mày sẽ thấy mọi thứ trở nên vô cùng thú vị….
-Ý mày là gì?- Xù Xì mất kiên nhẫn.
-Mày không cần hiểu làm gì… chỉ cần biết tao đang có 1 kế hoạch rất tuyệt!!
Cả bọn Dạ Ma chỉ biết nhìn nhau mà chẳng thể hiểu nổi cái vẻ mặt cực kỳ thích thú của gã xương đen ấy…
Hôm sau, 1 buổi sáng đẹp trời ở tiệm mì Tân Quản, Yến Phi mặc tạp dề vào:
-Woa… lại bắt đầu 1 ngày làm việc nữa rồi!!
-Hôm qua cậu về nhà ổn chứ?- Song Song quay qua.
-Ừ, cũng bình thường nhưng không hiểu sao mà nhà lại bụi bặm thấy kinh y như tớ đã không ở nhà 1 thời gian dài vậy! Kỳ lạ quá!
-Thế à… đúng là hình như đã xảy ra chuyện gì với tất cả chúng ta nhỉ?
-Nhưng đó là gì?-Yến Phi nhíu mày- mà vì sao lòng tớ cứ buồn buồn cậu ạ!
2 cô gái nhìn nhau… 1 lúc sau, Lục Song Song vỗ tay thật lớn:
-Thôi chắc cũng không có gì quan trọng đâu đừng suy nghĩ làm chi cho mệt, bây giờ bắt tay vào làm việc thôi!
Yến Phi gật đầu, mỉm cười. Khi đó, ở tiệm trên Diễm Quỳnh đang lau bàn
thì bất chợt cửa mở, 1 người bước vào khiến con bé thở ra chán nản:
-Lại là hắn ta…. Này, sao cậu cứ đến đây hoài vậy?
Thì ra là AJ. Cậu chàng nhìn nhìn cô gái đang chiếu cái nhìn không thiện cảm về mình: -Cô… còn nhận ra tui sao?
-Gì? Tại sao tôi lại không nhận ra cậu, ngày nào mà cậu chẳng đến cái tiệm mì này… gặp Tiểu Phi!!
AJ nghe thế liền gật gù:
-À… ừ… tui muốn gặp Tiểu Phi, cô ấy có ở đây không?
-Biết ngay mà… sao mà cậu rảnh rang thế, chờ 1 chút…
Diễm Quỳnh quay phắt đi xuống dưới bếp. AJ ngồi xuống ghế đưa mắt nhìn
bóng cô gái khuất sau cánh cửa… Chỉ chờ có thế Access lập tức thò đầu
ra:
-Tôi đã nói mà, họ vẫn còn nhớ cậu!
-Vậy là họ chỉ quên ký ức về nhà họ Du thôi….
-Ừ, tất nhiên, Du Hạo chỉ lấy ký ức về nhà họ Du còn những thứ khác thì
vẫn còn chứ… Mà này bây giờ cô gái Yến Phi đã hoàn toàn mất trí nhớ cậu
còn tìm cô ta làm gì? Cô ta không thể giúp cậu tìm ra “nó” nữa thì vì
sao….
Bất chợt Yến Phi từ dưới bếp bước lên, Access liền chui tọt vào cổ áo
len. AJ cũng hơi giật mình, cậu ngồi ngay ngắn trên ghế như chờ đợi xem
cô gái có còn nhận ra mình nữa không. Yến Phi vừa thấy anh chàng đã cười tươi:
-AJ!! Mới sáng mà cậu đến tiệm mì tìm tôi sao? Có chuyện gì à?
Yến Phi ngồi xuống đối diện với AJ. AJ bảo:
-Vậy là cô vẫn còn nhớ tui!?
Yến Phi ngạc nhiên:
-Tất nhiên, sao tôi lại quên cậu được!!
Nghe thế ch