XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét

Tác giả: xuxu_xinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1341101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1101 lượt.

ã tỉnh lại rồi, Trúc lo quá

Long định mấp máy môi nói gì nhưng có vẻ nó mệt quá nên ko nói đc, Trúc dùng tay ngăn lại, 2 đứa nhìn nhau trìu mến, 2 hàng nước mắt vẫn tuôn
rơi, nhưng đó là nước mắt của hạnh phúc



Chương 20



1 tuần sau

Long đã hồi phục lại, nó đã đi lại bình thường, ăn uống
bình thường, ngày nào Trúc cũng vào thăm nó, mang rất nhiều đồ ăn tẩm bổ cho thằng bé

- Trúc tính vỗ béo Long thành heo sao mà ngày nào cũng mang bao nhiêu là thức ăn cho Long thế này – Long nhăn nhó

- Long phải ăn cho mau khỏe chứ, tự Trúc nấu đó – Trúc mỉm cười dịu dàng

Nhìn nụ cười của con nhóc thì chỗ thức ăn này hay gấp 5 lần thế thằng nhóc cũng cố mà nuốt í chứ

- Nào há miệng ra – Trúc giơ thìa cháo trước mặt Long

- Để Long tự ăn đc mà

- Ko đc, Long còn yếu lắm, để Trúc đút cho, nào, ngoan nào, nói “A” đi Long

- A!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Ầm, ngoan lắm, miếng nữa nhé – Trúc cười toe

- Ừh, A!!!!!!!!!!!!!!!!

Sau khi đánh chén hết chỗ thức ăn Trúc mang vào, Long ngồi xoa xoa bụng

- Ôi no quá đi thôi Trúc ơi, kiểu này Long bội thực mất thôi

- Còn hoa quả nữa này, ăn đi cho mát, cái này tốt cho sức khỏe lắm – Trúc đưa Long 1 miếng cam

- Ưh, Long phải mau khỏe để còn cưới Trúc về làm vợ nữa chứ

- Trêu người ta, ăn đi – Trúc đỏ măt nhét miếng cam vào mồm Long

Long cười khoái chí nhai cam nhồm nhoàm, trông cậu nhọc rất là phởn phơ

…………………………………………� �…………………

2 tháng sau

- Long nói sao cơ, tuần sau Long bay sang Mĩ hả - Trúc ré lên

- Ừ, bố mẹ ở bên đó công tác nên muốn Long sang đó học luôn – Long nói mà mặt như sắp khóc

- Bao giờ Long về Việt Nam – mắt con bé đã long lanh ngấn lệ rồi

- Long cũng chưa biết, nhưng mà Long sẽ về mà, Long hứa với Trúc đó

- Thật…thật chứ ? Long ko gạt Trúc chứ ?- Trúc lúc này đã tèm lem nước mắt rùi

- Thật mà, đã bao giờ Long gạt Trúc chưa? Long mỉm cười dịu dàng ôm Trúc vào lòng

Trúc thoáng bối rối, mặt con bé đỏ lựng trông thật đáng yêu biết bao. Long nhìn khuôn mặt này mà ko nỡ rời xa con bé.

Cái ngày Long phải đi cũng đến, Trúc khóc nức nở

- Ko chịu đâu, Long đừng đi, ở lại với Trúc đi, huh u hưc hức,- con bé ôm chặt lấy Long

- Kìa con, để Long đi ko lỡ chuyến bay bây giờ- ông Khánh kéo Trúc vào lòng

- Long đi nha, Long sẽ về với Trúc mà – nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thằng bé

Long ôm nhẹ Trúc vào lòng và thơm nhẹ lên trán con bé, mùi hương ngọt
ngào trên tóc con bé khiến nó ngất ngây, mùi ngọt như hoa quả vậy, nó sẽ ko bao giờ quên khuôn mặt này, mùi hương này, nó ước gì thời gian quay
trở lại, nó ước gì nó có sự lựa chọn, nó sẽ ở bên con bé mãi mãi.



Chương 21



Hiện tại….

Khu nhà sau trường, nơi mà Hoàng hay ra đó ngồi mỗi khi
trốn tiết, hôm nay có cả Hoàng và Hùng ngồi đó. Nó thấy thằng bạn lầm lì suốt cả buổi hỏi gì cũng ko nói, vào tiết học ko thấy Hoàng đâu, đoán
là thằng bạn dở hơi trốn ra ngoài này nên nó cũng “bùng” theo. Ngồi cả
buổi chẳng thấy Hoàng nói gì, Hùng đâm sốt ruột, nó lên tiếng

- Mày làm sao vậy, chẳng nói gì hết từ nãy đến giờ, có chuyện gì thì phải nói ra chứ, mày im re thế làm sao tao biết đc

-……………..

- Mày có còn coi tao là bạn thân của mày ko?

“Gật gật”

- Vậy có chuyện gì?

-………………….

- Ôi giời ơi tao phát điên lên mất- Hùng vò đầu bứt tai, hôm nay thằng
bạn nó làm sao vậy, mọi hôm có bao giờ nó thế này đâu, nhìn cái bộ mặt
nó hậm hực, ỉu xìu chán nản nhìn mà sốt ruột. Nhất định có chuyện gì
khó nói lắm nó mới ko nói cho mình, phải tìm cách khác.

- Vậy tao đoán nhé, nếu đúng thì mày gật gật như lúc nãy cũng đc

-…………………………….

- Chuyện gia đình mày phải ko?

-…………………

- Vậy là ko phải – Hùng gật gù

- Chuyện “cây tre trăm đốt” phải ko? Hùng nheo nheo mắt nhìn Hoàng

Hoàng giật nảy mình, mặt nó đang từ trạng thái vô hồn chuyển sang trang thái cà lăm

- Vớ..vớ..vẩn, cây tre thì….thì liên quan gì đến tao

- Vậy là đúng chuyện “cây tre trăm đốt” rồi – Hùng gật gù mỉm cười

- Ey, tao đã nói là ko phải mà – mặt Hoàng đỏ tía tai

- Ờ, vậy là chắc chắn là chuyện “cây tre trăm đốt” trăm phần nghìn rồi – Hùng tỉnh bơ giả vờ vuốt râu (làm gì có) ra vẻ suy tư lắm

- Tao ko thèm nói với mày nữa – Hoàng hậm hực

- Mày nghĩ mày là ai mà giấu đc cặp mắt “thiên lý nhãn” của tao hử, tao chơi với mày từ nhỏ tao ko hiểu tính mày chắc, bộ dạng mày y như kiểu
bị giật mất đồ chơi vậy. tao nói đúng ko

- Ừh thì đúng – Hoàng chịu thua cặp mắt cú vọ của thằng bạn

- Vậy nghe tao hỏi nè, mày thích con nhỏ đó phải ko?

- Tao ko biết – Hoàng bối rối

- Thích hay ko cũng ko biế