Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối!

Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối!

Tác giả: lolila

Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

nó vậy thì chỉ mỉm cười rồi quay lưng bỏ đi.

-anh với em người ta nhìn vào nói đẹp đôi đấy_Long nháy mắt vs nó nó quay sang quýt anh ta một cái dài hết ngân hà.

Trên tay anh ta đang để cái gì đó vào bát của nó, là là nước nêm còn
đúng hai muỗn theo thói quen của nó nữa chứ...chẳng nhẽ anh ta theo dõi
nó à...hết chịu nổi rồi.

-Anh theo dõi tôi à?

-Gì cơ?_Long đưa mắt không hiểu gì nhìn nó.

-sao anh biết tôi thường ăn ở đây! Thường ăn cháo bỏ hành nhiều và bỏ hai muỗn nước nêm....không phải anh điều tra tôi à?_Nó quắc mắt nhìn
Long.

-Hử...Ồ! cái đó anh không hiểu sao lại tự biết vậy thôi...hihi_Long nhìn nó sau đó cười ngốc nghếch.

-Tự biết hở.._Nó đâu có ngu ngốc để đi tin lời anh ta chứ.

-haha..._Long lại cười cười

-..._Tức điên.

-Thôi ăn đi. Nguội rồi đấy!_long nhét chiếc thìa vào tay nó. Sau cúi
đầu ăn ngon lành. Hừ may nhờ có em ý nên lần này tạm tha khôn truy cứu
anh đó.

*********

Ở cô viên:Giấc Mơ thần tiên.

-Em thích chơi cái gì nữa hả...hay chơi vòng cưỡi ngựa nhá.

Trò này nó rất thích...haha...caí cảm giác tự dưng được rời khỏi mặt đấy ý...

-Không! Trò đó của con nít mà..._Nó quả quyết mặc dù trong lòng rất thích chơi.

-Đâu có phải..._Long đưa tay kéo tay nó bước về phía đua quay ngựa trong khi nó quyết liệt phản đối.

-....

-Cho cháu một vé đi..._Long nhận vé từ chị bán vé rồi dẫn nó tới nơi xoát vé.

-Anh định làm gì tôi vậy hả. Thả tôi ra...Quê chết đi được..._Nó cố
gắng mãi nhưng cuối cùng vẫn bị con ngựa màu hồng phấn có gắn mấy viên
đá lấp lánh quyến rũ. Và bất chấp tất cả nó phải ngồi trên con ngựa đó.

-Lên đi._Long bước tới giữ ngựa mà hồi nãy nó đã chấm. Tại ...tại sao...cái gì nó muốn thì anh ta điều biết thế nhỉ...

-Anh nói đấy nhá. Nhưng không được đi đâu cả. Mọi người cười tôi ngại chết được._Nó phụn phịu bước lên con ngựa vẻ bị cưỡng ép.

Nhưng khi đã ngồi trên minh con ngựa này nó lại có cảm giác hạnh phúc tột độ. Mặc dù nó chưa khởi động nhưng...Hạnh PHúc quá đi...T^T

Cỗ máy khởi động bắt đầu chạy vòng vòng lần đầu tiên nó mông muốn anh ta đừng bỏ đi cứ đứg yên chỗ cũ chờ nó. Để đến khi cỗ máy chạy hết một
vòng quay lại nó vẫn có thể thấy anh ta....Nhưng đang thích thú thì nó
phát hiện anh chàng đã chạy hướng nào rồi...huhu...

-huhu...Lạc mất rồi..._Nó bước ra khỏi vòng đu quay thì không thấy
Long đâu cả. Cái anh này, sao lại thả người ta ở đây chứ...Nó ngồi xuống chiếc ghế tróng vừa mới tim được. Nước mắtchảy ra...Không di động,
không tiền...huhu...

-Làm gì ngồi đây khóc lóc vậy? em lớn rồi đấy mà còn chạy lung tung.

Mặt nó phụng phịu toàn nước là nước, ngước mắt lên nhìn cái anh cành đang đứng trước mặt.

-Ai bảo anh đi đâu cơ chứ...tôi không đem tiền, không điện thoại...bị
lạc thì biết làm sao..._Nó tức giận nhưng vẫn phụn phịu nói.

-Ngốc thật! Em có phải là trẻ con đâu. Những lúc như vậy thì tới đứng ở phòng điều hành chứ sao.

-Anh bảo ai ngốc hả? Có anh ý!_tức giận.

-Thôi...thôi...ăn kem đi. chảy hết rồi..._Trên tay Long là hai cậy
kem trong đó có một cây vị mà nó rất thích vị chanh...thơm..thơm..quyến
rũ...

Cái anh này sao hôm nay cái gì của nó anh ta điều biết là sao...Nhưng thấy giảm bớt ác cảm chút chút...haha... Cứ như vậy anh ta và nó có thể là bạn được đấy. Mặc dù chơi với nhau từ nhỏ...

-Cái của em..._Long đưa cho nó cây kem vị chanh có rắc một ít sô cô la bên trên...

-Cái này ở đâu ra..._Nó vừa liếm liếm cây kem vẻ thích thú vừa hỏi mà không nhì Long.

-Ở ngoài cổng công viên...

“Ặc” Suýt nữa thì đánh rơi cây kem yêu quý, trong h/c này nó trở
thành vật hiếm bởi vì ở đây cách cổng công viên một đoạn khá xa.

-Anh chạy ra đó hả?_Nó quắc mắt như đang nhìn sinh vật người ngoài hành tinh mới xuống.

-Ừm!_Long đưa cây kem lên miệng cắn một miếng rồi cười bảo.

-xa vậy sao..._Nó Không nói gì nữa khi trông thấy ánh mắt của Long
nhìn mình có cái gì đó rất tha thiết, ấm áp, nhưng kig lạ không giống
thường ngỳa...

Thật là khó hiểu...

Nó quay đi ăn nốt chiếc kêm trên tay, chưa ăn hết một nửa thì đã giật mình bởi tiếng khóc của cô bé đang ngồi ở ghế đá sau lưng...

HUHUHUUHU>>>>>>>>>>>>>_tiếng
khóc cất lên càng ngày càng to. Khiến nó phải đứng giậy đến bên cô bé và tặng nguyên cho cô bé cậy kem đang ăn dở. Quả thật cô bé hết khóc
ngay...

-E lạc mẹ à?_Nó hỏi.

-woa woa...mẹ ơi...mẹ ơi..._cô bé lại tiếp tục khóc đánh rơi luôn cây kem trên tay. Ôi! Kem của tôi...cây kem mà gã con trai đáng ghét thường ngày tự dưng xoay 180* đi mua cho tôi...huhu....Nó nhìn cây kem tiếc
rẽ...

-Thôi nào..chị sẽ tìm mẹ cho em nhá...._Nó cúi xuống vỗ vỗ vào vai cô bé vẻ an ủi...Hôm nay là ngày nghỉ nên khác vào đây đông hơn thường
ngày...

-huhuhuhu...em muốn mẹ cơ..huhuhu...._cô bé cứ khóc lốc ỉ oi làm nó
nhớ tới cái