Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
tay, cậu ta cau mày:
- Tại sao là nước tăng lực?
- Thì tôi thấy con trai hay uống nước đó mà!
- Nhưng tôi thích uống cà phê!
Rõ ràng là THiên Tư đang thích hành hạ nó đây mà. Nó vừa dốc sức thở, vừa
nhìn cậu ta bằng ánh mắt căm thù. Ngược lại, Thiên TƯ thì đang cười rất
đểu. Nhưng khuôn mặt nó bỗng dưng chuyển đổi nhanh chóng, nó nhếch mép
một cái, rồi từ cái tay nãy giờ vẫn ở sau lưng, quăng ra 1 bịch rất
nhiều lon nước:
- Đó, cà phê, bia, nước suối…cái gì cũng có. Sớm biết cậu sẽ như vậy mà!
Thiên Tư ngạc nhiên vô cùng, cái miệng đang cười bỗng há hốc, nhưng quả thật là Đồ Nhà Quê này cũng không phải tay vừa.
- Ồ, nghĩ lại sao không thấy muốn uống nữa, thôi cô cứ chịu khó cầm đống lon này đi, khi nào tôi khát sẽ uống.NÓi rồi cậu ta đứng dậy đi, mặc cho Du Du chưa kịp nghỉ ngơi sau vụ đi mua
nước đầy vất vả vừa rồi. Nó vừa phải thu gom đống nước, vừa vội vàng
chạy theo Thiên Tư: “Đi đâu nữa đây?”
***- Bây giờ tôi với cô sẽ chơi trò chơi cảm giác mạnh này!
Du Du nhìn lên một chiếc thuyền to kinh khủng đang chao đảo trên không,
người chơi đang la hét, làm cho nó tái hết mặt mày. Mới hôm qua nó đã
chứng kiến cảnh mấy cô gái bước xuống mà nôn ọe ra tùm lum. Nó lắc đầu
đầy sợ sệt;
- Không đâu, tôi không chơi trò này đâu…
Nhìn thái độ đó của Du Du làm cho Thiên Tư càng phải bắt ép được cô ta lên
con thuyền trò chơi đó. Cậu ta kéo thật mạnh tay Du Du đi, mặc cho nó cố phản kháng thế nào…Cho đến khi ngồi trên con thuyền, mặc dù trò chơi
chưa bắt đầu, tay nó đã nắm chặt thanh sắt trước mặt, toàn thân run rẩy. Thiên Tư không thể nào nhịn được cười, quay sang nói với nó.
- Cô làm gì ghê gớm vậy, chỉ là trò chơi thôi mà, thật là Nhà Quê, mà nếu có sợ quá thì cứ dựa vào tôi nè.Thiên Tư kề sát vào tai nó để nói mấy lời đầy trêu chọc, làm nó tức điên lên, nhưng nó không dám buông tay ra để đẩy cậu xa nó ra, nên đành im lặng
chờ trò chơi bắt đầu.
Người nhân viên ra hiệu trò chơi sắp bắt đầu, tim nó bắt đầu đập rất mạnh,
theo từng âm thanh của máy móc đang hoạt động, con thuyền từ từ chao
đảo, lên cao từ từ, rồi hạ xuống, rồi lại lên cao hơn, hạ xuống, và cho
đến lúc nó cảm thấy cao ơi là cao, thấy mình đang lơ lửng trên không, nó bắt đầu cảm thấy rất sợ hãi và chuẩn bị hét thật to, nhưng mà có một
điều đã ngăn tiếng hét của nó lại, sự việc đã hoàn toàn thay đổi….
SO SORRY
Du Du và Thiên Tư từ trên con thuyền bước xuống, mọi người xung quanh ai
cũng phải nhìn theo lấy làm ngạc nhiên và khúc khích cười. Du Du cười
ngượng ngạo, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Tay nó dìu Thiên Tư, cậu ta đang
chóng mặt, bước đi không vững, khi ra khỏi con thuyền, vội vàng tìm gốc
cây để mà “xả” ra. Nhìn dáng bộ tội nghiệp, nó lắc đầu, vừa lấy tay vỗ
vỗ vào vai cho THiên Tư có thể nôn ra hết, vừa nhắc lại những gì cậu ta
đã trêu chọc nó.
-“Nếu như mà cô sợ thì cứ dựa vào tôi”, không biết ai lên đó nắm chặt tay ai và dựa vào ai!
-Cô đừng… nói … nữa.
-Nhìn cậu khỏe mạnh như vậy, có ai ngờ lại là người nhát gan nhất trên con
thuyền đó. Lúc đầu tôi cũng sợ và định hét lên, nhưng thấy cậu hét to và sợ đến xanh cả mặt, tôi và mấy người chơi khác cười muốn vỡ rốn trên đó luôn.
-Tôi xin cô đó.
-Hóa ra cậu cũng có điểm yếu, nếu đem chuyện này dán lên bản tin trong trường không biết các fan của cậu sẽ phản ứng ra sao?
Thiên Tư bỗng quay phắt người lại nắm lấy vai Du Du rồi đẩy vào thân cây,
hành động quá nhanh, và bị va mạnh vào cây nên Du Du cảm thấy đau vô
cùng.
-Cô có thôi đi không?
Mắt Du Du trố tròn vì ngạc nhiên vì sự tức giận bất thình lình của cậu ta.
Thiên Tư cũng đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang mở to đáng yêu kia,
cảm giác hồi hộp rất lạ kì, không hiểu sao tim cậu ta lại đập nhanh đến
như vậy. Thiên Tư nới lỏng tay, Du Du vội vàng thoát ra, xoa xoa lấy cái vai bị cậu ta nắm rất chặt.
-Cậu làm tôi đau đó, tôi muốn về nhà!
Thiên Tư nãy giờ cũng đang bối rối, nhưng định thần lại, cậu ta phát biểu một câu lãng nhách:
-Tôi muốn ăn kem!
-Cậu định hành hạ tôi đến bao giờ nữa đây?
-Đến khi nào tôi thích.
-Cậu…cậu…
-Vậy cô có đi mua không?
-Kem gì?
-Kem mà con trai thích ăn.
Du Du liếc một cái nhưng biết sẽ không làm gì được, nó đứng dậy bỏ đi
trong tức giận. Còn Thiên Tư thì ngồi phịch xuống ghế đá, tay đưa lên
tim, cố nhớ cảm giác lúc nãy.
-Trời ơi, không ngờ trò chơi cảm giác mạnh lại đáng sợ như vậy.
Du Du trở về, trên tay cầm cây kem, tiến đến gần Thiên Tư. Cậu ta định đưa tay ra nhận, nhưng chưa kịp thì Du Du đã đưa lên và mút một cái.
-Gì vậy?
-Thì cậu bảo mua loại kem con trai thích ăn.
-Đúng vậy!
-Theo tôi thấy thì con trai hầu như không thích ăn kem, vì con trai rất ghét ăn ngọt, vì vậy lần này cậu nhịn đi.
Thiên Tư tự dưng bị á khẩu, vì nhữn