Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
g điều của Du Du rất có lý.
-Giờ thì về được chưa?
-Chưa, tôi đang muốn đi ăn tối.
-Cậu đừng có vô lý như vậy, cũng hết giờ làm rồi, cậu trả thù tôi như vậy cũng đủ rồi, tôi không muốn đi chung với cậu nữa.
-Thì đi ăn bữa tối xong rồi về, cô không đói à?
Hai đứa bước vào quán ăn ven đường. Thiên Tư có vẻ như rất thích thú, vì
đây là lần đầu cậu ngồi quán lề đường. Thái độ y hệt như trẻ con, cứ
ngoái đầu ngắm hết thứ này thứ nọ, như là những thứ lạ lùng lắm. Trông
thật đáng ghét. Khi món ăn được dọn ra, cậu ra ngồi ăn ngon lành, cảm
giác rất là sung sướng.
-Nói thật với cô đây là lần đầu tiên tôi ăn mấy món ăn rẻ tiền mà ngon như vậy.
-ừ!
-Cô phải nói là “dạ” chứ, người hầu!
-Dạ!
-Đây cũng là lần đầu tôi ngồi ở vỉa hè như vậy, lỡ có ai trong giới làm ăn
mà phát hiện cậu chủ nhà INNO ngồi đây thì tôi chết chắc!
-Dạ!
-Sao cô như cái máy vậy.
-Tôi không có gì để nói và cũng không muốn nói với cậu.
-Vậy thì cô ngồi nghe tôi nói thôi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi uống nước bằng lon ở công viên.
-Và cũng là lần đầu tiên chơi trò chơi cảm giác mạnh.
Nói đến đây thì Thiên Tư không dám đả động đến nữa, nhớ đến cảnh mất mặt lúc chiều, thật là không thể biết giải thích thế nào…
-XOng rồi, cô thanh toán đi.
-Tôi làm gì còn tiền!
-Đừng đùa nữa.
-Suốt từ chiều đến giờ tôi đã mua nước, chơi trò chơi, mua kem. Bây giờ trong người không còn đồng nào hết.
-Vậy phải làm sao bây giờ?
-Tại sao cậu không trả tiền?…* 10 phút sau:
Du Du hậm hực, lau mồ hôi trên trán, nhìn Thiên Tư đang ngồi chễm chệ trên ghế ngắm nghía mọi thứ, trong khi nó phải ngồi rửa đống chén bát cao
ngất ngưởng. Thật là vô lý khi mà cậu ta đòi vào ăn, mà người lãnh hậu
quả lại là nó. Cũng may mà chủ quán không ác đến nỗi nào, chỉ bắt phạt
tụi nó rửa hết đống chén bát. Mà cậu ta là cậu ấm nhà INNO, sao lại có
thể đụng vào mấy việc này. Càng nghĩ nó càng cảm thấy bực tức, cái tay
vùng mạnh xuống, xà bông trơn làm cái chén rớt xuống nghe cái “Xoảng”
rất to, khiến ánh mắt hình viên đạn từ nhiều phía đang hướng về nó, Du
Du vội vàng cúi mặt xuống, run sợ thu dọn hậu quả trong tiếng cười khúc
khích của một tên đáng ghét.
-Bây giờ thì về được chưa?
-À, ừ, được rồi.
Thấy vẻ mặt khó chịu của Du Du, Thiên Tư phải vội vàng đồng ý. Dù gì hôm nay cũng hành hạ cô ta thế là đủ rồi.
-Trời ơi, tuyến xe buýt về nhà đã hết rồi.
-Ai nói với cô là tôi sẽ đi xe buýt?
-Vậy thì về bằng cách nào?
-Thử vẫy taxi xem sao.
Du Du ngại ngùng bước ra vẫy taxi, còn Thiên Tư chỉ biết đứng cười nhìn cử chỉ luống cuống lần đầu gọi taxi của Đồ nhà quê này. Nhưng kì lạ thay,
không có chiếc taxi nào ngừng lại, mà còn nhìn tụi nó bằng ánh mắt đầy
thờ ơ, lạ lùng. Du Du cố sức vẫy nhưng dường như vô ích.
-Sao kì lạ vậy, chẳng lẽ họ biết ta không có tiền?
-KHông phải vậy đâu, vì tôi và cô đều mặc đồng phục học sinh…
-Vậy thì sao?
-Bây giờ cũng đã tối rồi. Một trai một gái mặc đồng phục, lại đi chung với nhau như vậy, họ không muốn nghĩ xấu cũng không được.
-Cái gì, tôi với cậu…
-Tôi sẽ gọi điện cho người đến đón.
Thiên Tư móc trong túi quần ra, nhưng vẻ mặt lại thay đổi nhanh chóng, lục
hết túi quần này đến túi quần nọ, cậu ta mới chợt nhớ ra là để trong cặp trên xe lúc chiều. Cậu ta nhăn mặt và thở dài một cái. Không biết phải
nói với Đồ Nhà Quê thế nào.
-Cậu không đem điện thoại đúng không, đúng là hôm nay đi với cậu là một ngày thật xui xẻo.
-Này cô đi đâu đó.
-Thì đi bộ về chứ sao!
-Nhưng mà xa lắm đó.
-Vậy cậu cứ đứng đó chờ, khi tôi về đến nhà thì sẽ gọi người đến đón cậu.
Nghe vậy, Thiên Tư vội vàng chạy theo vì không muốn bị bỏ lại một mình. Du
Du bước thật nhanh hướng về khu Ite. Trong lòng cảm thấy có điều gì đó
rất khẩn trương…
Cánh cửa cao cao của INNO Gia bật mở, Du Du và Thiên Tư bước vào trong sự
ngạc nhiên. Mọi người trong nhà đang tụ tập đầy đủ, khi nhìn thấy họ,
đồng loạt người làm đều bu vào Thiên Tư.
-Trời ơi cậu chủ, cậu làm chúng tôi lo quá, đang định báo với bà chủ là cậu mất tích.
Thiên Tư vẫn ngỡ ngàng, từ trên cầu thang Thiên Tứ bước xuống, vẻ mặt cũng đầy hình sự.
-Sao em đi đâu mà không báo với ai trong nhà, mà cũng không mang theo điện thoại di động nữa?
-Em chỉ…
Thiên Tư quay sang nhìn Du Du đang bị bỏ rơi, sau sự săn đón của mọi người trong nhà đều đang dành cho cậu ta.
-Thôi được rồi, về nhà an toàn là được rồi, mọi người ai vào việc nấy đi!
Mọi người tản ra, người chuẩn bị nước tắm, bà Khaly thì đi làm đồ ăn tối
cho cậu ta. Du Du đứng gần đó, chứng kiến mọi cảnh từ nãy giờ, nó“hứ”
một cái, trong lòng không biết biểu hiện đó là do cái gì. Chị Uyển Thanh sau khi mọi người đi hết, mới mon men lại gần Du Du.
<