XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2528 lượt.

. Một khi nỗi sợ ấy, đã ăn sâu vào máu cô mười năm qua rồi thì rất khó để lôi cô thoát ra khỏi nỗi sợ đó. Cho
dù Thiên Hoàng không phải Vĩnh Khanh, nhưng cô cứ có cảm giác mỗi lần
nhìn vào mắt anh là lại thấy những ký ức xưa cũ hiện về.

Kim Ngân đưa tay lên bờ môi, trong lòng do dự mãi không thôi. Chẳng
biết Thiên Hoàng gọi cô đến đây làm gì? Tuy trước đó cô có hứa là sẽ làm bất kỳ việc gì anh ta yêu cầu, nhưng cô lại đánh giá quá thấp Thiên
Hoàng rồi. Anh ta có thể không đưa ra yêu cầu nằm trong tầm kiềm soát
của cô hay sao?

Cạch!

Đang phân vân có nên gõ cửa hay không thì cánh cửa đã bị ai đó mở
giúp cô. Kim Ngân ngẩng đầu lên người con trai mang vẻ đẹp lạnh lùng
đứng trước mặt. Lúc này cô mới nhận ra là anh rất cao. Cao tới nỗi mỗi
lần nhìn cô đều phải ngước mắt lên. Cũng như sự cao ngạo của con người
anh, không ai có thể với tới nổi.

Kim Ngân nhìn Thiên Hoàng, khóe môi cô giật giật vẻ gượng gạo. Sau đó cô giơ tay lên chào rất ngốc nghếch:

- Hi!

Thiên Hoàng đứng dựa người vào cửa, anh khoanh tay, nghiêng đầu nhìn
Kim Ngân. Trong đôi mắt như màn đêm thăm thẳm kia không biết ẩn giấu
những suy nghĩ gì. Làn môi bạc của anh khẽ nhếch lên, kéo theo vẻ hàm
tiếu trên khuôn mặt:

- Đến rồi sao còn không vào?

Kim Ngân cười cười, lúng túng nói:

- Tôi…Tôi đang định vào đây.

- Anh thấy em đứng đây cũng tầm năm phút rồi.

- Sao anh biết? – Kim Ngân kinh ngạc hỏi.

Thiên Hoàng đưa tay lên xoa cằm vẻ gian giảo. Sau đó anh chỉ lên trên trần nhà, nói rất thản nhiên:

- Ngay cả việc có camera trên đầu em, em cũng không phát hiện ra hay sao?

Kim Ngân nhìn lên theo ngón tay của Thiên Hoàng. Quả nhiên ở đó có
camera thật. Kim Ngân liền thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là anh ta cũng
không thần thông quảng đại tới nỗi cô đi đâu, cô làm gì anh ta đều biết. Trái tim như chập lại một nhịp, Kim Ngân dần dần lấy lại bình tĩnh. Cô
hít một hơi rồi thở nhẹ ra. Sau đó không nhạt không ngọt hỏi:

- Tôi có thể vào được chưa?

Thiên Hoàng nghiêng người, một tay đưa ta vẻ mời chào rất lịch thiệp.

Kim Ngân liếc nhìn anh rồi cuối cùng cũng chịu bước vào. Rốt cuộc thì vẫn không phải là cô tự vào, mà là anh mời cô vào. Càng nghĩ Kim Ngân
lại càng thấy mình thật buồn cười. Con người cô cứ sống mãi với quá khứ
như vậy sao? Thiên Hoàng không phải Vĩnh Khanh, cô sao lại cứ tránh anh
như tránh dịch vậy?

- Em có muốn uống gì không?

Kim Ngân quay ra nhìn Thiên Hoàng, rồi lại cúi xuống nhìn bộ đồ pha trà ở trên bàn, cô mỉm cười hỏi với vẻ hứng thú:

- Anh theo trà đạo à?

Thiên Hoàng lắc đầu nói:

- Tâm anh không đủ tịnh để theo “món” đó. Nhưng cũng biết đôi chút về cách thức pha trà. Có muốn thứ không?

Tất nhiên là Kim Ngân muốn rồi. Cô cứ tưởng rằng một người như Thiên
Hoàng thì chỉ biết đến rượu ngoại và thuốc lá thôi, ai ngờ anh lại thích thưởng trà như vậy.

- Chỉ sợ anh chê tôi phàm phu tục tử, không biết thưởng trà thôi.

Thiên Hoàng cười cười rồi đặt tay xuống chỗ ngồi cạnh anh, ý muốn nói Kim Ngân hãy ngồi xuống. Khi Kim Ngân đã ngồi xuống cạnh mình, anh mới
nói:

- Người theo Trà đạo thì mới cần những quy củ nghiêm ngặt. Tỷ như là
khi uống trà chỉ được đàm đạo về nghệ thuật, thi tứ, triết lý… nhưng anh đâu phải người theo Trà đạo? Vậy nên em cứ tự nhiên thưởng thức là được rồi.

Kim Ngân tủm tỉm cười. Khi cô cười như vậy, ngay đến cả bản thân cô
cũng thấy ngỡ ngàng chứ đừng nói là Thiên Hoàng. Mỗi lần thấy cô cười,
anh chỉ thấy nét ưu buồn trong mắt cô. Anh chưa bao giờ thấy Kim Ngân
cười trọn vẹn, ngay cả một nụ cười mỉm nhẹ nhàng như thế này cũng chưa
từng thấy.

Coi bộ Kim Ngân có vẻ hơi ngượng ngùng, Thiên Hoàng cũng chỉ đằng hắng giọng, anh không nhìn cô nữa và nói:

- Em chưa bao giờ cười như thế này.

Kim Ngân cúi đầu không đáp. Trong lòng mát dịu như có một cơn gió khẽ thoảng qua, rồi sau đó cô lại bị chính sự mát dịu đó làm cho bối rối.
Cô chưa bao giờ cười như thế này ư? Chưa bao giờ ư? Kim Ngân thầm cười
khổ. Có lẽ là mười năm trước anh không biết cô, cho nên cũng không thể
thấy được sự hồn nhiên của cô vào cái năm ấy.

Mười tám tuổi – thiếu nữ mơ mộng là cô đây luôn nghĩ rằng trên đời
này chỉ có điều tốt đẹp. Cho dù khổ đau đến thế nào thì nghị lực trong
cô vẫn sẽ để cô được sống. Mười tám tuổi, cô kiêu hãnh trước cuộc đời
như một bông hoa hướng dương được ánh nắng chiếu rọi. Nhưng hoa nở rồi
sẽ có lúc hoa tàn. Dù là ánh mặt trời thì cũng không thể kéo được mãi sự sống cho hoa hướng dương. Khi biến cố ập tới, Kim Ngân đã không biết
làm cách nào chống cự nổi. Bởi có quá nhiều thứ cản trở cô, ông trời
không muốn cho cô lựa chọn…Và cuối cùng, sự kiêu hãnh trong cô đã bị dập tắt bởi những mưu mô, thủ đoạn của người đời. Mười năm sau, cô chỉ còn
một trái tim già cỗi, một nỗi sợ hãi, một sự dày vò không thể nào nguôi
ngoai.

Kim Ngân cảm thấy bản thân mình đúng là thật đáng thươ