Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Vô Danh
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2514 lượt.
không thể chịu nổi.
Kim Ngân cười khổ. Ông trời độc ác, thích đày đọa con người ta tới
bước đường cùng. Tại sao lại mang anh đến bên đời cô một lần nữa? Tại
sao ông ta vẫn không chịu buông tha cho cô? Nếu cuộc đời này là một sợi
dây thích trói người, thì cô đã xác định là mình không thể thoát khỏi
nó. Vậy hà cớ gì mà phải thít chặt cô đến vậy? Ông ta sợ cô sẽ chống cự
rồi chạy thoát hay sao?
Cô chỉ là một người con gái yếu đuối. Mười năm qua đã giết chết cô
trong nỗi dằn vặt…Và có lẽ mười năm sau nữa cô vẫn không thể thoát được
ra khỏi nó.
Hoàng Mai bước tới gần Kim Ngân, trên khuôn mặt cô biểu lộ sự phân vân. Cô đặt tay lên vai của bạn mình, sau đó an ủi:
- Không sao đâu, anh ấy sẽ không sao đâu!
Chuyện đi tới như ngày hôm nay chính Hoàng Mai cũng không ngờ được.
Nghe Kim Ngân kể lại cô mới thấy, bản thân thực ích kỷ biết bao. Mười
năm trước, đáng ra Vĩnh Khanh đã chết rồi. Nhưng sợ cô phải chịu nỗi đau không cách nào nguôi ngoai được, Kim Ngân đã nói dối để cô an lòng. Đó
cũng là lý do tại sao mười năm qua, Vĩnh Khanh chưa một lần tới gặp cô.
Mười năm trước, vì cô đã từ chối Minh Duy, vì Hương Liên thích Vĩnh
Khanh và vì bố của Kim Ngân nợ tiền Minh Duy…Cho nên mới dẫn tới tàn cục ngày hôm nay. Ba người bọn cô đều đã nằm trong kế hoạch.
Ngày hôm ấy, Hương Liên gọi điện hẹn cô tới bờ sông và nói với cô
rằng, Kim Ngân muốn giết đứa con của cô. Hoàng Mai đã không tin, nhưng
khi bàn tay ấy đẩy cô xuống dưới con sông đang thét gào ấy thì cô mới
thấy…Trên đời này, không có gì là không thể xảy ra.
Không hiểu sao lúc ấy Vĩnh Khanh lại xuất hiện. Cô đã vui mừng nghĩ
rằng giữa anh và cô có một loại tình yêu gọi là kết nối. Chỉ cần cô có
chuyện gì, Vĩnh Khanh cũng nhất định sẽ tới kịp lúc. Nhưng do sông chảy
quá xiết, Vĩnh Khanh phải rất khó khăn mới đưa được cô lên bờ. Và thật
đau buồn hơn là, đứa con của cô đã ở lại với dòng sông ấy…
Có người từng an ủi cô rằng, đứa trẻ ấy là do ông trời đã tạo nhầm.
Nó không dành cho cô, nó là đứa con của thần Sông thần Núi…Nó phải trở
về nơi mà nó đáng sinh ra. Hoàng Mai cô lúc ấy chỉ thầm cười khổ. Cô
không biết đứa bé ấy là con của vị thần nào, nhưng cô biết một điều…
Đứa trẻ ấy đúng là một sai lầm của tạo hóa.
Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, Hoàng Mai đưa vội tay lên lau giọt
nước thấp thoáng nơi khóe mắt. Trong lòng rối bời như bị bàn tay của ai
đó bới lên. Cô không hiểu, tất cả mọi chuyện này rốt cuộc là như thế
nào? Cứ loanh quanh luẩn quẩn như muốn ràng buộc con người ta. Không cụ
thể, không xác định, khiến cho ta phải khổ sở mà chìm ngập trong đó. Kim Ngân, Vĩnh Khanh, và cô…Ba con người, ba số phận khác nhau…Nhưng sao
lại gặp nhau trên một con đường thế này chứ? Rõ ràng họ không nên gặp
nhau, ngay từ đầu đã không nên gặp nhau.
Phật dạy, kiếp trước phải ngoái đầu năm trăm lần mới đổi lại được một cái nhìn thoáng qua trong kiếp này. Nếu đúng như Phật dạy, thì chắc
kiếp trước ba người họ vốn cũng bước đi trên một con đường. Cũng thân
quen, cũng ràng buộc và cũng nợ nhau…Tới kiếp này gặp lại, định mệnh vẫn không chịu buông tha. Ba người bọn cô vẫn cùng năm trên một bàn cờ đã
được sắp đặt sẵn của ông trời. Chỉ cần ông ta nổi hứng, một quân cờ bị
xê dịch, số phận của bọn cô cũng không cách nào thoát khỏi cái “sắp đặt” đó.
Nếu như lúc ở căn phòng ấy, Hoàng Mai không đẩy Vĩnh Khanh thì chậu
cảnh đó đã chẳng rơi xuống, thì ký ức xưa kia sẽ mãi mãi không quay về…
Tất cả những chuyện này…Rõ ràng không ai có thể biết trước được. Tới lúc xảy ra, lại không có cách nào xoay chuyển.
- Đức Trung, anh có thể đưa Kim Ngân về trước giúp em hay không? – Hoàng Mai quay sang người đàn ông đứng cạnh đó nói.
Đức Trung mỉm cười, nét dịu dàng trên khuôn mặt anh như một vẻ đẹp cố hữu. Nụ cười của anh thực khiến người ta thấy ấm áp. Ngay cả khi Hoàng
Mai và Kim Ngân đang đứng ở một nơi lạnh lẽo, thê lương như bệnh viện.
- Được, không vấn đề gì! – Đức Trung trả lời.
Kim Ngân cũng không có ý kiến nào. Cô liền ngoan ngoãn đứng dậy rồi
theo Đức Trung về nhà. Cô biết, mình cần phải làm như vậy. Vì cô sợ, sợ
sau khi Vĩnh Khanh tỉnh dậy, anh sẽ lại nhìn cô bằng ánh mắt thù hận đó. Sẽ lại nói ra những lời tuyệt tình đó. Sẽ lại đòi giết cô như anh đã
từng.
Kim Ngân xách túi bước ra ngoài, trước khi đi, hình ảnh của Vĩnh
Khanh vẫn như ám ảnh trong tâm trí cô. Rồi như một ánh sao băng, đoạn ký ức về nụ hôn giữa quảng trường lại khiến cô xao động. Nhưng đó cũng là
lúc Kim Ngân biết, nụ hôn ấy sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Giống
như những hồi ức tươi đẹp, mãi mãi bị thời gian vùi lấp. Thứ còn lại
trong tay chỉ còn tuyệt vọng và cô đơn.
.
.
.
Thành phố về đêm bớt nhộn nhịp hơn hẳn. Xe cộ ngoài đường cũng thưa thớt đi nhiều. Ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài chỉ thấy ánh đèn đường phủ
chiếu thứ ánh sáng như của ngọn lửa sắp tắt. Kim Ngân ngả người ra sau
ghế, khẽ thở dài một hơi đầy mệt mỏi, trong lòng nặn