Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.

uyện cổ tích và những bộ phim mà chúng được đọc,
được xem.

Bà Hướng ngồi dựa người vào ghế. Chiếc nhẫn ngọc màu đen ánh lên
những vẻ mệt mỏi. Bà khẽ thở dài rồi bảo tài xế tắt radio đi. Trong lòng chất đầy những tâm tư.

Sống tới ngần này tuổi rồi, bây giờ bà mới gặp một cuộc tình đau khổ
như thế. Mọi chuyện rắc rối như muốn trói đời con trai bà và Kim Ngân
lại, càng giãy giụa thì nó càng thít chặt. Người làm mẹ như bà thực rất
khổ tâm, nhưng lại chỉ biết đứng ở bên ngoài gào thét trong câm lặng.

Nếu đau khổ như thế, thì tại sao lại không buông tay? Và nếu đã không buông tay được thì tại sao lại không cho nhau một cơ hội để hàn gắn tất cả? Khó khăn đến vậy sao? Chỉ một câu nói thôi cũng khó khăn đến vậy
sao?

Đột nhiên, Linh như nhớ ra được điều gì đó, cô vội ngồi thẳng người dậy rồi quay sang bà Hướng nói:

- Chúng ta có thể gọi điện trực tiếp cho Kim Ngân mà.

- Nhưng chúng ta đâu có số?

Linh suy nghĩ một lúc, lại như phát hiện ra được điều gì cô liền reo lên:

- Phong Lan….Phong Lan là thư ký của Vĩnh Khanh. Con nghĩ là…cô ấy biết!

Bà Hướng vội mở mắt ra như niềm hy vọng lại được thắp lên. Bà nhanh
chóng tìm điện thoại rồi gọi vào số thư ký của Vĩnh Khanh. Mong rằng là
cô ta biết!

- Alo? – Giọng nói nhẹ nhàng của Phong Lan vang lên.

- Lan à? Bác là mẹ của Thiên Hoàng đây mà. Cháu có biết số của phóng viên nào tên Kim Ngân không?

Ở đầu dây bên này, Phong Lan hơi bất ngờ khi mẹ của Thiên Hoàng gọi
điện cho mình. Nhưng cô đang thắc mắc là sao bà lại muốn hỏi số điện
thoại của Kim Ngân nhỉ? Tất nhiên là Phong Lan biết số điện thoại đó. Cô còn biết Kim Ngân là ai. Bỗng như bị một vật đập trúng, Phong Lan liền
bất ngờ mở to mắt…Liệu có phải, bà Hướng đã biết mọi chuyện? Song, cô
không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ vội tươi cười đáp:

- Dạ, cháu biết. Nhưng cháu chỉ là thư ký, những điều này bác nên thông qua anh Hoàng xem sao.

Đây rõ ràng là một lời ngụy biện, nhưng bà Hướng không hề nổi giận.
Vì bà nghĩ phận làm thư ký cũng có những trách nhiệm của thư ký. Phong
Lan cũng chỉ là người làm theo quy định thôi.

Bà Hướng vẫn nhẹ giọng nói:

- Thiên Hoàng hiện giờ đang nằm trong bệnh viện. Bác biết nó muốn gặp một cô gái tên Kim Ngân nên đi tìm cô ấy về cho nó.

Như có một tiếng sét vang dội bên tai, Phong Lan liền mở to mắt biểu
lộ cho sự kinh ngạc. Thiên Hoàng đang ở trong viện? Anh muốn gặp Kim
Ngân? Chẳng lẽ…

- Dạ, bác chờ cháu một chút…Số điện thoại của Kim Ngân là 01652038xxx – Phong Lan vội vàng đọc dãy số điện thoại của Kim Ngân cho bà Hướng.

Khi cuộc điện thoại kết thúc, Phong Lan vội cúp máy. Cô đứng lặng
nhìn xuống chiếc điện thoại trên tay. Trong lòng không ngừng suy đoán.

Nếu Thiên Hoàng nằm viện thì…anh ta đã trở về con người Vĩnh Khanh?
Vì trở về làm một Vĩnh Khanh của mười năm trước cho nên anh ta mới muốn
gặp Kim Ngân? Không, nếu như vậy thì sao bà Hướng phải đi tìm Kim Ngân
về? Chẳng phải mười năm trước bà còn làm một đám tang giả để lừa Kim
Ngân hay sao? Vậy thì chắc Kim Ngân phải biết trước được mọi việc rồi,
cho nên cô ta mới trốn đi. Sau khi trốn đi thì cũng là lúc Vĩnh Khanh
tỉnh dậy. Và cuộc điện thoại của bà Hướng vừa rồi cũng là vì nguyên do
đó.

Phong Lan ngầm chắc chắn với những suy luận của mình. Cô tự gật đầu rồi cầm điện thoại tìm số của một người và gọi cho người đó.

Tiếng tút dài vang lên đầy lạnh lẽo, rồi tiếng nhấc máy rất ngắn gọn vang lên cũng một câu nói ngắn gọn không kém:

- Tôi nghe.

Phong Lan hít một hơi lạnh, sau đó cô nói:

- Thưa ông, Vĩnh Khanh đã trở về rồi.

- Cái gì?

Phong Lan cố gắng nhắc lại một lần nữa:

- Tôi nói, Thiên Hoàng đã nhớ lại mọi chuyện. Bây giờ anh ta không còn là Thiên Hoàng nữa, mà là Vĩnh Khanh.

Rụp!

Tiếng ngắt máy nhanh chóng đến đáng sợ. Phong Lan thẫn thờ nhìn vào
màn hình của điện thoại, không hiểu sao trong lòng cô lúc này nóng như
có lửa đốt. Chuyện của họ rõ ràng không liên quan đến cô, nhưng cô lại
là một gián điệp được cài ở bên Thiên Hoàng vào năm năm trước. Tuy đã
làm tốt nhiệm vụ, nhưng sao trong thâm tâm Phong Lan vẫn thấy có chút gì đó như là… tội lỗi!

Cô làm những việc này, có thật là đúng hay không?

Vừa lúc ấy, điện thoại của Phong Lan rung lên. Cô nhìn vào màn hình
điện thoại, cái tên đang nhấp nháy trên đó lại khiến cô căng thẳng.

- Tôi nghe đây.

Giọng nói vang vọng, âm u từ đầu dây bên kia truyền sang:

- Cô đến bệnh viện nghe ngóng tình hình cho tôi. Hãy nhớ, nhất cử nhất động của chúng đều phải được lọt vào mắt cô.

Phong Lan nắm chặt lấy bàn tay mình, cô hiểu “chúng” ở đây là những ai. Sau đó, cô gật đầu như tuân mệnh:

- Vâng, tôi hiểu rồi!

Vừa lúc Phong Lan nói xong câu đó, thì cũng là lúc Hữu Quân bước vào. Thấy khuôn mặt căng thẳng của Phong Lan và chiếc điện thoại cô đang
nghe bên tai, Hữu Quân không khỏi tò